Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Cả Đời Để Quên

Dùng Cả Đời Để Quên

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.

ôi một câu “Không chán”, rồi lại tiếp tục cuộc tranh luận mới.
Tôi hào hứng tham gia cuộc trò chuyện giữa Đinh Nhất Nhị và Chung Thiền Quyên, nhưng thấy mình hoàn toàn không có cơ hội xen vào giữa bọn họ. Đang định thoát ra, thấy Đinh Nhất Nhị gõ một hàng chữ: “Ngày mai phải đi Singapore rồi, hy vọng bà dì già sẽ không đến thăm vào thời gian này.”
Chung Thiền Quyên chẳng hề do dự tiếp lời: “Yên tâm, Tứ Gia sẽ phù hộ cho chị.”
Tôi kinh ngạc tay run run, laptop suýt rơi xuống nền.
Ai ngờ Chung Thiền Quyên không buông ra những lời kinh hồn thì vẫn không chịu thôi, lại tiếp tục gõ thêm một câu: “Em thì lại mong Tứ Gia phù hộ cho bà dì già đến sớm một chút, không thì mấy ngày Tết khó chịu lắm.”
Tôi lạnh lùng nói: “Tứ Gia ngày xử lý hàng nghìn hàng vạn việc, ngộ nhỡ phù hộ sai…”
Một đống icon bi thương, lau mồ hôi, quệt mũi, lườm, tức tối, ngượng ngùng, bay sang phía tôi, trước khi bỏ chạy tôi còn không quên hét: “Ân Chân, anh mau đến đọc đoạn hội thoại này.”
Ân Chân tay vẫn cầm cốc trà, chậm rãi hỏi: “Sao thế?”
Khi anh đọc xong đoạn hội thoại, ngụm trà vừa ngậm trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống đã phun ra khắp màn hình.
“Này, anh làm gì thế?” Tôi vội vàng lấy khan giấy lau, may không làm ướt bàn phím.
Sắc mặt Ân Chân hết trắng lại đỏ, rồi lại xanh chuyển sang đen, màu sắc vô cùng.
“Phản ứng của anh hơi thái quá đấy!” Tôi lườm anh, đột nhiên nhớ ra điều gì đó. “Haizz, anh có hiểu bà dì già là gì không?”
Anh ho mạnh vài tiếng, khẽ giọng đáp: “Hôm nay tôi đã tra Google rồi.”
Được lắm, nếu không phải thì phản ứng đã không mãnh liệt thế này.
“Tứ Gia thật đáng thương, còn phải lo lắng cả việc bà dì già nhà người ta nữa.” Tôi lẩm bẩm tự nói một mình.
Ân Chân gật mạnh đầu.
Tôi lạ lẫm: “Việc này liên quan gì đến anh? Sao anh phải kích động như thế?”
“Dù sao tên cũng giống nhau, tôi chia sẻ ưu phiền với anh ta có gì là không được.” Ân Chân mặt bình thản, giọng trượng nghĩa đáp.
Lần này đến lượt tôi bị sặc nước, ho tới mức đỏ cả mặt.
Ân Chân nhìn tôi với ánh mắt vô tội, trong đôi mắt sâu thăm thẳm đó lóe lên những tia sáng.
***
Hôm nay, có người sáng sớm đã đến gõ cửa.
Tôi mắt nhắm mắt mở bò dậy đi ra: “Ai đấy?”
“Mau gọi cô đi.” Đinh Nhất Nhị cười hi hi đẩy con trai lên trước mặt.
“Thôi gọi là chị đi, đừng gọi cô già lắm.” Tôi gãi đầu.
“Xưng hô loạn hết cả rồi.” Đinh Nhất Nhị nói, đưa cho tôi một túi hành lý rất lớn.
Tôi đón lấy, tiện tay ném lên ghế sô pha: “Đựng những gì thế? Có phải khoa trương quá không, rốt cuộc là chị đi du lịch hay con chị đi du lịch?”
“Một ít quần áo để thay và đồ chơi, cái gì nó cũng muốn mang nên chị chẳng còn cách nào khác.” Đinh Nhất Nhị bất lực nhún vai.
Hai mí mắt tôi như đang đánh nhau, liếc nhìn đồng hồ, nhảy dựng lên: “Chị, còn chưa tới sáu giờ, sâu dậy sớm sẽ bị gà ăn đấy, chị hiểu không hả?”
“Thầy giáo chúng con rõ ràng dạy rằng gà dậy sớm sẽ có sâu để ăn.” Con trai cưng của Đinh Nhất Nhị nghiêm túc chỉ ra sai sót của tôi.
Tôi khẽ ho: “Mẹ cháu là một con sâu.”
“Cô mới là sâu, cả nhà cô là sâu.” Đinh Nhất Nhị nổi cáu.
“Chị ấy, chính chị.” Tôi phản kích.
Đinh Nhất Nhị cũng không chịu lép vế: “Chính cô, chính cô ấy!”
Hứa Lăng Phi mở đôi mắt to đen láy, tò mò nhìn hai người phụ nữ lớn tuổi đang tranh cãi, tôi đỏ mặt: “Không cãi nhau với chị nữa, chị không sợ mất mặt, nhưng em sợ thay cho chị.”
“Xì, cô nói không lại chị ấy!” Chị ta không phục.
Nhìn xem, có giống mẹ của đứa con mười tuổi không?
Lúc này, Ân Chân từ trong phòng đi ra: “Dậy sớm thế?” Nói rồi, anh đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Đinh Nhất Nhị mở trừng mắt như ban ngày gặp ma: “Em và bạn trai sống chung? Em đừng làm hư con chị đấy.”
Tôi cũng chẳng khách khí: “Đi đi đi, không có anh ấy thì con chị cũng chẳng ai trông.” Tôi sớm đã nghĩ rồi, ban ngày để Hứa Lăng Phi ở cửa hàng hoa, Ân Chân, Tiểu Thanh, Tiểu Vân trông, hết giờ làm tôi sẽ đưa nó về nhà.
Tôi phải vận dụng hết khả năng ăn nói của mình mới giải thích cho Đinh Nhất Nhị rõ về kiểu “sống chung” của tôi và Ân Chân không giống như kiểu “sống chung” mà chị ta nghĩ, chị ta nghi ngờ nói: “Hai người không phải là quan hệ nam nữ à?”
“Không phải!” Tôi liếc xéo chị ta, suy nghĩ của con người này không thể trong sáng hơn sao? “Chị nhìn thấy đôi trai gái nào sống cùng nhà mà ngủ hai phòng chưa?”
“Ồ!” Chị ta quay một vòng trong phòng tôi: “Tiểu Dĩnh, nhà em chỉ có hai phòng ngủ?”
“Đúng thế, có vấn đề gì không?” Tôi chau mày. “Nhất Nhị, chị yêu cầu cao quá đấy, có cần em phải mua một căn biệt thự để hầu hạ con chị không?”
Chị ta ngập ngừng, cuối cùng đành nuốt những lời muốn nói vào trong: “Không cần phải thế!”
Cho đến tối, đưa Hứa Lăng Phi về nhà rồi tôi mới hiểu ra ý Đinh Nhất Nhị muốn nói ban sáng.
Đinh Nhất Nhị để Hứa Lăng Phi lại, trịnh trọng nói: “Chị giao con cho cô, trông cậy vào cô cả đấy.”
Tôi cười mắng: “Đừng nói nhiều nữa, em không bỏ đói nó đâu.”
“Vậy chị đi đây, còn phải quay về thu dọn hành lý.”
Tôi thật phục chị ta, tối nay bay mà c