Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.
Đáy mắt đen nháy sâu thẳm của anh dường như thấp thoáng đốm lửa, đột nhiên khẽ cười: “Có người vợ như cô, Tứ Gia quả thật khiến người khác phải thương cảm.”
Tôi đặt bát cơm đã xới đầy cộp một cái xuống trước mặt anh: “Anh có ăn hay không?”
Anh rất nể mặt tôi khi món nào cũng nếm một miếng: “Đúng là không tồi.”
Tôi cười kiểu tiểu nhân đắc chí, anh liếc xéo tôi một cái.
Hai chúng tôi giải quyết hết cả bàn ăn rồi nằm phơi bụng trên ghế sô pha.
Thấy ăn chăm chú gõ gõ trên máy tính, tôi liếc nhìn anh hai lần, rồi lo lắng hỏi: “Ân Chân, anh thấy hôm nay tôi có sai không?”
Anh ngẩng đầu: “Bác gái không nghĩ gì đâu, bác chỉ coi cô như trẻ con hờn dỗi thôi.”
Tôi lẩm bẩm: “Tôi vẫn luôn cho rằng chỉ khi nào bố mẹ quay về với nhau thì mới có thể tạo ra một gia đình hoàn chỉnh, nhưng hôm nay tôi phát hiện ra đấy chỉ là ước mơ của mình tôi thôi. Anh cũng nhìn thấy rồi đấy, khi mẹ tôi ở bên cạnh bác Thẩm, bà rất vui, trông bà như trẻ hơn vài tuổi. Tôi cứ kiên quyết chia rẽ họ thì có phải tôi quá ích kỷ không?”
“Cô đã nghĩ thông rồi, còn hỏi tôi làm gì?” Ân Chân ung dung khoanh tay nhìn tôi.
“Tôi thuộc sao Thiên Bình, là ngôi sao có tính cách không dứt khoát nhất, anh nói vài lời ủng hộ cổ vũ tôi thì chết à?” Tôi lườm anh, người đàn ông này thật chẳng hiểu ý gì, sau này ai lấy anh ta đúng là xui xẻo.
Mắt anh càng sâu hơn, khóe miệng cong lên như cười, “Tôi ủng hộ cô, vừa ý chưa?”
Tôi đắc ý cười.
Đi Đâu Tìm Được Người Tốt Thế Này
Lại một tuần mới.
Từ Kiều Kiều, giám đốc mới của bộ phận thị trường xuất hiện, tóc ngắn năng động, trang phục gọn gàng, vẻ mặt nghiêm túc, không hề có biểu hiện kiêu ngạo.
Khi tổng giám đốc giới thiệu chị ta với chúng tôi, vẻ mặt Quách Thần Thần vô cùng khó coi.
Họp hành là một việc vô cùng tẻ nhạt, tôi len lén lấy di động vào QQ.
Tôi chợt hiểu ngay, mỉm cười: “Tiêu tổng, tôi còn chưa nghĩ xong.”
Tiêu tổng chau mày: “Khó chọn lắm sao?”
“Đối với tôi mà nói thì đây là việc lớn, tôi phải suy nghĩ thật kỹ.” Tôi nghiêm túc đáp.
“Vậy những người khác? Đinh Nhất Nhị, cô nói xem!”
Tôi bĩu bĩu môi, lại dám lấy tôi ra để khai đao. Cũng may tôi không ngốc.
Có tôi mở đường, Đinh Nhất Nhị cũng trả lời dứt khoát: “Tiêu tổng, tôi cũng cần phải suy nghĩ thật nghiêm túc.”
Những người khác trong bộ phận thị trường lần lượt đưa ra ý kiến giống tôi.
Tiêu tổng liếc tôi một cái, trầm mặc hồi lâu: “Ăn Tết xong quay lại làm việc sẽ chính thức phân tổ, trước thời gian này hãy gửi kết quả vào email cho tôi. Phân tổ là quyết định của ban lãnh đạo công ty sau nhiều lần thảo luận bàn bạc, giúp bộ phận thị trường phát triển nhanh và ổn định hơn trong môi trường cạnh tranh lành mạnh. Tôi cần phải nhắc nhở các vị rằng, thành tích của cả đội có liên quan đến việc đánh giá thành tích cuối năm, phải tăng cường tinh thần hợp tác tập thể.”
Tôi hiểu, hành động này gây ra cú sốc không nhỏ cho Quách Thần Thần, cục diện độc đoán chuyên quyền trước đó của chị ta đã bị phá vỡ.
Buổi trưa Đinh Nhất Nhị hẹn tôi cùng ăn cơm, tôi biết chị ta có chuyện cần nói riêng với mình nên đương nhiên nhận lời.
Kết quả tôi đoán sai, chuyện chị ta muốn nói không phải chuyện công ty, mà là chuyện riêng.
“Tiểu Dĩnh, Tết chị với ông xã định sang Singapore du lịch.”
“Hay quá!” Tôi cười, họ kết hôn mười mấy năm rồi mà vẫn dính chặt với nhau như keo con voi, thật khiến người ta ngưỡng mộ.
“Ừm, có điều, bọn chị nuốn có không gian giêng, không muốn mang con đi cùng.” Chị ta có phần do dự nói.
“Trăng mật lần hai, ha ha!” Tôi rất hiểu biết vỗ vỗ vai chị ta. “Nhưng sao chị lại phải báo cáo với em?”
Nhìn bộ dạng chị ta có vẻ rất khó nói, ngập ngập ngừng ngừng: “Em… có thể… trông con giúp chị mấy ngày không?”
Tôi ngẩn cả người, không ngờ chị ta lại đưa ra yêu cầu này. “Cũng không phải là không thể, nhưng…”
“Vậy là em đồng ý rồi?” Chị ta vui ra mặt.
Tôi vò vò tóc, khó xử nói: “Em chưa có kinh nghiệm trông trẻ bao giờ, em sợ…”
“Thằng nhóc nhà chị rất ngoan, cứ cho nó ăn no là được.” Chị ta nói miệng như cười.
Tôi chẳng biết phải nói gì nữa, có phải nuôi lợn đâu. “Anh chị đi mấy ngày?” Hy vọng chị ta có lương tâm mà nhận ra, về sớm một chút.
Đinh Nhất Nhị giơ tay lên đếm: “Nghỉ Tết chắc chắn là được bảy ngày, chị định mang hết phép năm ra dùng, thêm hai ngày thứ Bảy Chủ nhật, khoảng hơn hai mươi ngày.”
“Hai mươi ngày!” Tôi đột nhiên cao giọng.
Chị ta vội vàng an ủi: “Đừng kích động, đừng kích động, hai mươi ngày qua rất nhanh, chớp mắt ấy mà.”
Tôi không khách khí: “Chị tưởng là đóng phim à, ống kính vừa chuyển đã mười tám năm trôi qua chắc?” Tôi coi như đã rơi vào cạm bẫy do chị ta đặt ra.
“Nếu em không nhận lời giúp chị, chị đành đưa nó về quê cho ông bà nội trông vậy, cũng không sao, chỉ là họ quá nuông chiều trẻ con, ngày nào cũng nhét cá nhét thịt cho nó ăn, cứ như bọn chị ngược đãi con mình không bằng.” Chị ta làm bộ làm tịch chậm rãi nói, lén liếc tôi, rồi nói tiếp.