Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.
m soát trước đàn ông không đấy?” Người mà cô ấy phải lòng không phải anh trai tôi, mà là anh họ của Tiểu Vân.
Tiểu Thanh vân vê vạt áo: “Chị Dĩnh, chị không biết à, em thích nhất là những người đàn ông mồm miệng sắc sảo và có giọng nói dễ nghe.”
“Ồ!” Tôi cố ý trêu chọc. “Vậy Bát Gia nhà em thì sao, bị em đưa xuống vị trí thứ mấy?”
Tiểu Thanh cắn môi, quay người bỏ đi.
Tôi băn khoăn nghĩ, bộ dạng này của cô ấy, theo như cách nói của Hứa Lăng Phi thì là biểu hiện của thụ.
Thôi Hoài Ngọc vừa nhìn thấy tôi liền vẫy tay: “Tiểu Dĩnh, ở đây!”
Tôi ngồi xuống cạnh Hoài Ngọc: “Tang Duyệt chưa đến à?”
“Đừng nhắc nữa, cô ấy có việc không đến được.” Thôi Hoài Ngọc buồn bực.
Tôi giới thiệu Ân Chân, Kha Phong, Hứa Lăng Phi với Thôi Hoài Ngọc, Tiểu Vân và Tiểu Thanh thì cô ấy gặp nhiều lần rồi, không cần nói nữa.
Hai mắt Thôi Hoài Ngọc lần lượt hết nhìn Ân Chân lại nhìn Kha Phong, mặt tươi như hoa. “Tiểu Dĩnh!” Cô ấy ghé sát vào tai tôi. “Vẫn là cậu hiểu mình nhất, biết mình thích trai đẹp.”
“Cậu lại không giữ đạo làm vợ rồi, mình gọi điện thoại cho Mười Đồng đây!” Tôi làm bộ lấy tay móc điện thoại.
“Đừng mà!” Hoài Ngọc lườm tôi.
Thực ra cô ấy chỉ nhanh mồm nhanh miệng thế thôi, chứ bản chất lại rất truyền thống.
Tôi gọi đồ ăn xong, quay đầu nhìn Hoài Ngọc: “Mười Đồng bận thế à, đến cơm tối cũng không đến ăn?”
“Công ty mở tiệc đón tiếp anh ấy.” Hoài Ngọc cười gian tà. “Thực ra ban sáng cũng không phải vội vàng đến thế, là mình muốn hành hạ nô dịch Tang Duyệt, cố ý tách Mười Đồng ra.”
Tôi cười đấm bạn: “Cậu thật xấu quá!”
Hoài Ngọc thần bí huých tôi: “Tối qua mình nằm mơ, một nhóm người cởi giày ngồi kiểu bàn Nhật ăn lẩu Bắc Kinh, cậu hỏi mình rau thơm có đủ không, có cần thêm nấm hương và rau sống không, Tứ Gia ăn vận như người hiện đại, lúc về còn đi giày cho cậu.”
Tôi xấu hổ: “Đáng ghét!” Khóe mắt liếc thấy Ân Chân đang vểnh tai, nhìn về phía chúng tôi mấy lần.
Hoài Ngọc ho hai tiếng: “Cậu hạnh phúc lắm hả, mãn nguyện lắm hả?”
Tôi ôm mặt.
“Haizz, Tứ Gia quả nhiên yêu cậu nhất!” Hoài Ngọc buồn bã nói.
Tôi băn khoăn: “Giờ cậu nói những lời như thế, không ghen nữa à?”
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt tình cảm dâng trào: “Mình là đích phúc tấn của cậu, Tứ Gia yêu cậu cũng là yêu mình.”
Chỉ nghe “cạch” một tiếng, đũa trên tay Ân Chân rơi xuống nền. “Ngại quá!” Anh khom người cúi nhặt, lúc đứng dậy lại làm rơi cái khăn mặt ướt.
Tôi bất mãn nói: “Anh cẩn thận chút đi!” Rồi hào hứng hỏi: “Này, thế cậu có nhìn rõ khuôn mặt Tứ Gia không?”
“Nhìn không rõ lắm, nhưng khuôn mặt hình dáng có vài phần giống anh ta.” Hoài Ngọc chỉ vào Ân Chân.
Chúng tôi cùng quay sang nhìn Ân Chân, bộ dạng kỳ quái.
Ân Chân bị hai chúng tôi nhìn dựng cả tóc gáy, lúng túng kéo kéo cổ áo, rồi lại dùng khăn giấy ra sức lau bát đĩa.
Tôi phá lên cười: “Hoài Ngọc, cậu nhất định là bị tác động tâm lý.”
Cô ấy gật gật đầu: “Cũng phải, tên anh ta thật có sức lừa đảo lớn.”
Tôi đẩy đĩa giá về phía cô ấy: “Ăn nhiều một chút.”
Hoài Ngọc ấm ức: “Mình muốn ăn thịt!” Một lúc sau, mồm cô ấy nhai thịt bò, ậm ờ nói: “Đúng rồi Tiểu Dĩnh, trước khi mình tìm được việc làm, cậu phải thu nhận mình.”
“Mười Đồng không nuôi nổi cậu sao?”
Thôi Hoài Ngọc toét miệng cười: “Cả ngày ở nhà cũng chán, mình đến cửa hàng hoa giúp cậu.”
“Cậu hỏi Tiểu Thanh, Tiểu Vân và Ân Chân, ai chịu chia bớt một nửa lương cho cậu, mình sẽ đồng ý.” Tôi nhìn cô ấy cười gian tà.
Tiểu Vân thản nhiên nói: “Nhân viên của cửa hàng sắp nhiều hơn hoa rồi.”
Tiểu Thanh cũng chậm rãi nói: “Gần đây vật giá leo thang.”
Ân Chân điềm đạm: “Tôi phải kiếm tiền trả nợ.”
Sau đó cả ba người đồng loạt quay đi.
Hoài Ngọc tức giận: “Mọi người thật quá đáng!”
Tôi nhún vai: “Mình cũng chẳng có cách nào khác.”
“Mình không nhận lương là được chứ gì?” Hoài Ngọc sắp cuống hết cả lên.
“Hứa đấy nhé!” Bốn người đồng thanh, tôi lần lượt bắt tay chúc mừng ba người kia, lao động miễn phí sao có thể không cần.
“Các cậu!” Thôi Hoài Ngọc hai tay chống nạnh.
Kha Phong vỗ vỗ vai Tiểu Vân: “Em đi theo chị Dĩnh ăn nói có vẻ tiến bộ đấy.”
Tiểu Vân kiêu ngạo: “Chẳng thế!”
Hứa Lăng Phi nháy mắt nhướn mày: “Chị Tiểu Dĩnh là giỏi nhất!”
“Đừng nịnh đầm nữa!” Tôi gạt mũi nó. Cũng không quên tán dương Mục Hàn: “Anh trai em cũng không tồi đâu, anh Kha, tôi đảm bảo Tiểu Vân ở bên anh tôi sẽ rất hạnh phúc.”
Kha Phong điềm đạm cười: “Gọi tên tôi là được rồi.”
Tiểu Vân kéo Hoài Ngọc hỏi: “Chị Hoài Ngọc, chị nghe anh Mục hát bao giờ chưa?”
Hoài Ngọc nhìn tôi: “Chưa.”
“Thế thì chị nhất định phải nghe!” Tiểu Vân nghiêm túc nói. “Nếu không sẽ hối hận đấy.”
“Được, chị sẽ nghe.”
Một lúc sau, Tiểu Vân lại nói: “Chị Hoài Ngọc, về em sẽ ghi âm gửi cho chị.”
Hoài Ngọc gật đầu.
Lại thêm năm phút nữa trôi qua, Tiểu Vân vỗ vỗ gáy nói: “Chị Hoài Ngọc, thực ra anh Mục hát sống sẽ càng hay hơn.”
Dư Tiểu Thanh thật sự không thể chịu đựng được nữa, liếc mắt nhìn Tiểu Vân: “Trịnh Tiểu Vân, cậu sắp thành Tường Lâm Tẩu[1'>