Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.
tôi thấy anh chưa gửi status nào, chỉ thấy thêm bạn và theo dõi, liền tò mò hỏi: “Tại sao anh muốn theo dõi những người này?” Tôi chỉ vào một danh sách tên dài trên màn hình, đây đều là những bạn mạng tương đối thân thuộc với tôi trên các diễn đàn về sử Thanh và blog.
Ân Chân nhìn tôi như nhìn người thiểu năng: “Cô không thấy bên cạnh họ đều có ghi chú sao, phàm những người ghi chú là Tứ Gia Đảng tôi đều kết bạn hết.”
Tôi băn khoăn một lúc, mới hỏi: “Anh có cần phải như thế không?”
Anh không nói gì, ôm lấy máy tính tiếp tục chăm chú.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng anh không kết bạn với tôi.”
“Tôi có biết cô là ai đâu?”
Tôi giành lấy chuột, click mấy cái, thấy tên của mình hiện ra trong danh sách bạn của anh, tự nhiên thấy hài lòng vô cùng.
“Đôn Túc Hoàng Quý Phi Niên Dĩnh.” Ân Chân chau mày. “Tên gì mà lằng nhằng thế?”
“Nhưng đấy là người phụ nữ mà Tứ Gia yêu nhất.” Tôi cười tươi như hoa.
Khóe miệng Ân Chân lại bắt đầu giật giật: “Da mặt cô dày thật.”
“Lẽ nào không đúng, hừ!”
Vẻ mặt anh bỗng… thiếu tự nhiên: “Tôi… không biết.”
“Đúng rồi, sao anh biết được!” Tôi lẩm bẩm như tự nói với mình. “Tại sao tôi lại hỏi anh nhỉ, kỳ lạ thật.”
Ân Chân biểu hiện phức tạp, vô thức cắn môi dưới. Cánh môi bị cắn tới ửng hồng, bất giác tôi lại nhớ tới cảnh trên bánh xe khổng lồ ở công viên giải trí, tim đập nhanh hơn, bất giác mặt đỏ ửng.
Có thứ gì đó manh nha đang lớn lên trong tim, tôi vội vàng ép chút tâm tư đó xuống: “Này, đàn ông con trai mà cắn môi gì chứ.”
Ân Chân còn chưa nói gì, Hứa Lăng Phi ngồi bên cạnh thản nhiên xen vào: “Mẹ em nói đàn ông cắn môi là biểu hiện của thụ[5'>.”
[5'> “Thụ” ở đây chỉ người đóng vai trò là nữ trong tình yêu đồng giới nam.
Tôi giật thót cả mình, Đinh Nhất Nhị dạy con cái gì thế không biết. Tôi túm cổ áo nó kéo đến trước mặt mình: “Em thì hiểu thế nào gọi là thụ chứ?”
“Em hiểu chứ.” Hứa Lăng Phi gật gật đầu. “Mẹ em có giải thích với em rồi, chính là đàn ông với đàn ông…”
Càng nói càng chẳng ra sao, tôi vội vàng ngắt lời nó: “Sau này đừng nghe lời hủ nữ đấy nữa, mẹ em đang đưa em đi vào con đường không đúng đắn.”
Ân Chân nhìn chúng tôi với ánh mắt không hiểu.
Tôi thầm than may mắn, cũng may anh không hiểu nghĩa của từ “thụ” mà chúng tôi đang ám chỉ, nếu không anh bạn nhỏ Hứa Lăng Phi chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Giọng Ân Chân lạnh lùng “bay” tới: “Hứa Lăng Phi, không sớm nữa, nên đi ngủ rồi đấy.”
“Ồ!” Hứa Lăng Phi hậm hực đáp.
Tôi tìm quần áo cho nó thay rồi đẩy vào nhà tắm, nói với Ân Chân: “Phải phiền anh rồi!”
Ân Chân lấy lại vẻ mặt “tê liệt” của mình, cầm đồ tắm đi vào theo.
Nhân lúc đó, tôi dăng nhập vào QQ của mình.
Thôi Hoài Ngọc gửi tin nhắn cho tôi: “Tiểu Dĩnh, ngày mai mình chính thức chuyển đến Thượng Hải.”
“Ừm, tới lúc ấy mình sẽ đón cậu đi tẩy trần.” Tôi gửi một icon mặt cười qua.
“Hứa nhé.”
Tôi suy nghĩ, người con gái như Hoài Ngọc bình thường túc trí đa mưu, biết đâu lại có thể đưa ra lời khuyên xác đáng cho tôi, bèn đem ân oán giữa tôi và Ôn Nam Hỷ cùng những lời của tổng giám đốc kể cho cô ấy nghe.
Cô ấy trả lời rất nhanh: “Dùng mỹ nhân kế đi.”
Tôi lém qua icon lườm: “Mình đang nói nghiêm túc.”
“Mình cũng nghiêm túc, cậu tự mình nghĩ đi, muốn hòa giải với Ôn Nam Hỷ, rõ ràng là việc nằm mơ giữa ban ngày, thế chẳng phải nên “xuống tay” ở chỗ khác sao. Ôn Nam Hỷ giờ là bạn gái của tổng giám đốc tập đoàn Lâm Giang, vậy thì cậu hãy nẫng tay trên của cô ta, vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ, lại khiến người phụ nữ đó tức mà chết. Một mũi tên trúng hai đích, tốt biết bao.”
Tôi trợn tròn mắt: “Cậu chỉ nói vớ vẩn!”
“Haizz, không nghe thì thôi, mình off để giữ gìn nhan sắc đây, chúc ngủ ngon!”
“Bye bye!” Tôi phải suy nghĩ rất nhiều, những lời cô ấy nói mặc dù nghe không đứng đắn lắm, nhưng cũng vì đường cùng rồi.
Tôi tìm gương, trong gương là một gương mặt thanh tú có thừa nhưng xinh đẹp rực rỡ thì chưa đủ, bộ dạng này cho dù có đi dụ dỗ Thẩm Trạch đa tình, e là anh ta cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn tôi lấy một cái.
Tôi buồn bã bày đống đồ trang điểm ít tới đáng thương của mình ra, nếu thật sự phải đi tới bước này thì cần phải nhờ Hoài Ngọc cải tạo triệt để bản thân một lần.
Trong phòng tắm tiếng động rất lớn, tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tóm lại là nghe như quỷ khóc sói kêu, thảm thiết vô cùng.
Hứa Lăng Phi khoác bộ quần áo ngủ đi ra, mặt đỏ lừ, còn Ân Chân toàn thân ướt rượt như vừa trải qua nạn hồng thủy.
Tôi bảo Ân Chân mau mau đi tắm, quay lại thấy Hứa Lăng Phi đang nhìn chằm chằm vào tivi liền nỏi: “Cho em xem thêm một lát nữa, nhưng khi chú Ân ra thì em phải đi ngủ ngay.”
Nó lẳng lặng gật đầu, ánh mắt ấm ức vô cùng.
Quả nhiên Ân chân vừa đi ra đã đuổi Hứa Lăng Phi vào ngủ, căn bản không thể nào thương lượng với anh ta nữa.
Tôi cười hi hi: “Hứa Lăng Phi, em có thể lựa chọn, ngủ cùng chị hoặc ngủ cùng chú Ân.”
“Không cần đâu.” Hứa Lăng Phi nói với bộ dạng ông cụ non. “Mẹ em bảo chia rẽ tình cảm ân ái vợ chồng nhà người ta là kẻ thiế