Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Cả Đời Để Quên

Dùng Cả Đời Để Quên

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.

u đạo đức.”
Tôi suýt nữa thì thổ huyết: “Vô sỉ, ai là vợ chồng với anh ta chứ!” Tôi liếc xéo Ân Chân.
Hứa Lăng Phi gãi gãi đầu: “Vì hai người ở cùng nhau.”
“Chị cũng ở cùng với em nữa mà.” Tôi cảm thấy không thể giải thích cho nó nghe một cách nghiêm túc được, nên đành vòng vo.
“Chị là chị em.” Hứa Lăng Phi đỏ mặt.
Tôi thuận miệng nói tiếp: “Anh ta là chú em.”
Có lẽ Hứa Lăng Phi bị tôi vòng vo khiến rối tinh cả nên rồi, gật đầu bừa đáp: “Vâng!”
“Ừm, em chọn đi.”
“Nhưng…” Hứa Lăng Phi ngước mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn Ân Chân. “Bình thường em quen ngủ một mình một phòng.”
“Em lấy đâu ra nhiều nguyên tắc thế.” Khi tôi đã bắt đầu đuối lý, tạ ơn trời đất, cuối cùng thì khuôn mặt trong quân bài cũng mở miệng.
Hứa Lăng Phi lắp bắp: “Nếu trong phòng có người khác sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ của em.”
Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung tới nơi.
“Chị Dĩnh, chị ngủ có tốt không?”
Tôi nghĩ một lát rồi đáp: “Có”
“Cũng phải, những người vô tâm vô tính đều ngủ rất tốt, giống hệt mẹ em.”Hứa Lăng Phi nhếch khóe môi lên.
Tôi “…”
Ân Chân liếc tôi, như cười như không.
Hứa Lăng Phi có lẽ không dám hỏi câu đó với Ân Chân, đành thở dài: “Buổi tối nếu em ngủ không ngon giấc, ban ngày sẽ chẳng có tinh thần, mà nếu không có tinh thần thì em không thể làm xong bài tập, mà không làm xong bài tập thì sẽ bị thầy cô giáo mắng, mà nếu bị thầy cô giáo mắng, em sẽ cảm thấy tâm lý nặng nề, mà nếu tâm lý nặng nề, buổi tối em càng không thể ngủ được, cứ như vậy, một vòng luẩn quẩn, tình trạng sức khỏe của em sẽ giảm sút, mà tình trạng sức khỏe giảm sút…”
“Em vẫn nói chưa xong à?” Tôi vỗ vỗ trán thở dài. “Em ngủ một mình một phòng đi.”
Hứa Lăng Phi hô to “vạn tuế” rồi chiếm ngay phòng ngủ của tôi.
Tôi trừng mắt lườm Ân Chân, trẻ con bây giờ thật không đơn giản, giờ đã gặp báo ứng rồi nhé.
Anh thần sắc điềm đạm, không nói gì.
Tôi vò đầu bứt tai, tối nay phải ngủ thế nào đây.
Ân Chân cầm chăn gối trải xuống sàn, nói: “Theo lệ cũ.”
Khóe miệng tôi khẽ cong lên, người này thật tự giác.
Tôi nằm trên giường trăn qua trở lại, không sao ngủ được.
Ga giường và gối luẩn quẩn mùi hương của người nào đấy.
Không biết là ai đã từng nói, mùi hương của mỗi người là khác nhau, nếu quen rồi thì có thể nhận ra ngay.
Mùi hương của anh thanh đạm, có mùi của gỗ đàn hương, rất dễ chịu.
Tôi ôm chặt hai má đỏ bừng, vùi vào trong chăn, tôi đang nghĩ đi đâu thế này.
Nghe thấy tiếng lật người khe khẽ của Ân Chân, tôi hỏi: “Anh cũng không ngủ được à?”
“Ừm!” Anh nói tiếp. “Tôi không buồn ngủ lắm.”
“Vậy thì…” Tôi cười xòa. “Anh kể vài câu chuyện cười cho tôi nghe đi.”
“Không biết.”
“Vậy tôi kể cho anh nghe.” Không biết tại sao tôi lại đột nhiên nghĩ đến câu “Cười với Gia một cái, vậy Gia cười với nàng một cái”, tự nhiên phì cười.
“Cô hay thật, chuyện còn chưa kể, tự mình đã cười rồi.” Trong bóng tối, tôi nghe thấy giọng Ân Chân dịu dàng.
Tôi bắt đầu thong thả nói: “Ngày xưa có một con cừu, một hôm nó ra ngoài chơi gặp một con sói. Sói nói: “Tao sẽ ăn thịt mày.” Anh đoán xem kết quả thế nào?”
Ân Chân khẽ đáp: “Sói một lần định ăn thịt cừu, cừu đều tìm cách chạy thoát được.”
Tôi hừ một cái: “Anh xem phim Cừu và sói nhiều quá đấy.”
“Vừa rồi có liếc mắt nhìn mấy cái.” Ân Chân cười. “Tôi không đoán được, kết quả thế nào?”
Ánh mắt tôi lướt xuống dưới đất: “Kết quả sói ăn thịt cừu.”
Anh cười khan hai tiếng.
“Tôi kể cho anh nghe thêm một chuyện nữa.” Nói tới chuyện cười tôi là cao thủ. “Một người đàn ông đi làm hôm thứ Sáu, hôm nay là ngày trả lương, anh ta không về nhà mà ở quán bar với bạn suốt mấy ngày cuối tuần, đồng thời tiêu sạch tiền. Buổi tối Chủ nhật, cuối cùng anh ta cũng về nhà, vợ anh ta đang tức tối chờ anh ta, bắt đầu lớn tiếng mắng chửi anh ta ầm ầm, mắng gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng bà vợ cũng không cằn nhằn nữa, hỏi anh ta: “Nếu anh cũng không gặp em trong ba ngày liền thì anh nghĩ thế nào?” Người chồng trả lời: “Anh thấy rất tuyệt.” Thế là thứ Hai qua đi, anh ta không nhìn thấy vợ. Thứ Ba và thứ tư qua đi, anh ta vẫn không nhìn thấy vợ.” Tôi ngăn không cho Ân Chân lên tiếng hỏi. “Đến thứ Năm, sau khi mắt đỡ sưng một chút,cuối cùng anh ta cũng có thể lờ mờ nhìn thấy bóng vợ mình.”
Ân Chân đầu tiên im lặng không lên tiếng, một lúc sau, vọng lên tiếng cười kìm nén của anh.
Tôi khẽ nhướn mày, đến câu chuyện cười cũ rích này mà cũng chưa nghe bao giờ, không biết hơn hai mươi năm qua anh có niềm vui gì.
“Còn nữa không?”
Tôi ngáp dài: “Muốn nghe thì đợi ngày mai đi.”
“Được!”
Im lặng một lúc, tôi bắt đầu thấy nặng mắt, vô thức hỏi một câu: “Ân Chân, anh lấy vợ chưa?” Cũng không nghe thấy anh trả lời, từ từ chìm vào mộng cảnh.
“Vén khăn che mặt lên, từ nay vợ chồng gắn bó, loan phượng hạnh phúc.” Hỷ nương bên cạnh khéo léo dẫn dắt từng bước.
Một đôi dép của đàn ông xuất hiện trong tầm nhìn hạn hẹp của tôi, tim tôi đập nhanh.
“Tiểu Dĩnh!”
Giọng nói này…
Một mái đầu ngắn ngủn đã hiện ra trước mặt tôi, bên tai là tiếng cười c


Polly po-cket