Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.
lập tức, một dòng chất lỏng dinh dính tràn ra, thấm ướt ngón tay anh. Đột nhiên, ngón giữa đâm vào hoa khẩu, đẩy ra tầng tầng vách tường bao quanh, tùy ý chen vào.
“Ô…… Nóng quá….. Muốn….. Cho… Cho tôi…….” Cô khó nhịn lắc đầu, muốn….. muốn cái gì đó.
“Muốn cái này sao?” Thanh âm anh khàn khàn, phân thân to và dài chống đỡ trên hoa khẩu khẽ run.
Hoa huyệt lúc mở lúc đóng như muốn nuốt vật kia, hai tay run rẩy trèo lên bả vai dày rộng của anh, vô lực kéo về phía mình, “Cho tôi……. Ô……”
“Không được, hôm nay Tiểu Thu không ngoan, biết vì sao tôi trừng phạt em không?” Giọng nói ồm ồn cũng đang chịu áp lực thống khổ.
“Ô…… Cho tôi…… Nóng quá…….” Cô dường như không nghe thấy lời của anh ta, cái miệng nhỏ nhắn vô ý thức lẩm bẩm.
“Nói!” Anh khẽ quát, nắm lấy mái tóc dài của cô kéo, “Nói, em làm sai chỗ nào.”
Da đầu đau nhức làm tâm trí thanh tỉnh hơn một chút, “. Tôi………. Tôi không nên….. Không nên để cho người đàn ông khác đụng……. Nóng quá…. Nóng quá.. Ô…… Cho tôi……”
“Được, cho em, toàn bộ cho em.” Anh gầm nhẹ một tiếng, đem phân thân hung hăng đâm vào hoa huyệt.
Vật nam tính to lớn hoàn toàn chui vào hoa huyệt, hoa khẩu phấn hồng nho nhỏ bị cự vật của anh xỏ xuyên qua, mở rộng ra. Hoa huyệt gắt gao bao chặt lấy phân thân màu đỏ của anh. Gậy thịt to lớn nhưng huyệt động lại nho nhỏ. Huyệt khẩu khiến người ta khó mà tin được có thể dung nạp cự đại tráng kiện của anh.
“Nhớ kỹ bài học hôm nay, nếu có lần sau, tôi tuyệt đối sẽ không đơn giản bỏ qua cho em.” Vẻ mặt anh âm trầm, thô bạo luật động.
“Ân…… Ách a…..”
Cô ngẩng đầu lên, cổ họng không thể kềm chế tràn ra chuỗi thanh âm rên rỉ.
Anh hung hăng trừu sáp, eo húc một cái, chon sâu vào chỗ sâu nhất trong dũng đạo của cô bắn ra nhiệt dịch nóng hổi, sau đó anh rút ra phân thân vẫn cứng rắn và to dài, rời đi thân thể cô, nằm ngã xuống bên cạnh.
Hạ thể co rút một hồi, hỏa diễm vừa mới biến mất lần nữa xuất hiện. Không đủ, vẫn còn nóng quá.
Cô chớp mắt, cố gắng muốn xuyên qua mảng sương mù trước mặt để nhìn rõ mọi thứ, bàn tay nhỏ bé tự phát quấn lên thân thể bên cạnh, “Van xin anh…”
“Muốn?” Anh cười tà mị, “Tự mình làm lấy.”
Đêm Dài Vô Tận
“Hả?”
Cô mở to đôi mắt mê ly, khó hiểu nhìn anh.
“Không hiểu sao? Ha ha ·······” Anh cười nhẹ, nắm tay của cô đặt lên cự long, “Cảm nhận được không? Dùng cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của em ăn nó.”
Thật nóng! Cô lại càng hoảng sợ, hoang mang rối loạn rút tay ra.
Cự đại nóng rực kề sát hoa huyệt mẫn cảm làm cô thiếu chút nữa xụi lơ trên người anh, bàn tay nhỏ bé vô lực chống đỡ trên lồng ngực của anh. Tiếng nỉ non ôn nhu bên tai làm cho cô hoảng loạng, đầu óc choáng váng, nặng nề, cô mở miệng to cố thở, cái đầu nhỏ vô lực buông thỏng.
Cự đại thô to thẳng đứng, phần đỉnh mượt mà thẳng tắp hướng về cô, kề sát hoa huyệt non nớt của cô.
Tô Mộ Thu chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hoa huyệt run rẩy càng lúc càng nhiều.
Bàn tay nhỏ bé chống đỡ trên lồng ngực của anh, cô quỳ lên để huyệt khẩu tiếp xúc với mũi nhọn êm dịu, ngay lập tức, huyệt khẩu liền giống như cái miệng nhỏ nhắn tự động cắn mút vào.
Sự run rẩy giống như dòng điện truyền từ đỉnh mũi nhọn quét qua toàn thân, mắt phượng xinh đẹp của Phượng Dạ Diễm nhiễm màu tình dục, không hề chớp mắt, chăm chú nhìn nơi hạ thể hai người giao nhau. Bỗng dưng, mắt anh nhíu lại, tay to nắm giữ eo nhỏ của cô hạ thấp xuống, đồng thời dùng lực đẩy lên trên một cái, trong chớp mắt, cự đại to lớn biến mất tại hoa khẩu nho nhỏ.
“Ân a ··········” Cảm giác căng trướng trong cơ thể làm cho cô nhịn không được rên rỉ lên tiếng.
Thân thể mảnh mai vô lực xụi lơ trên người anh, loại tư thế này khiến cho phân thân càng thâm nhập sâu vào dũng đạo, thậm chí chạm tới cổ tử cung của cô làm bụng cô có chút nhô lên.
Đôi mắt ngập nước mở to.
“Cố di chuyển một chút, chậm rãi nhổm lên, rồi lại chầm chậm ngồi xuống, đúng, chính là như vậy.” Anh nắm bờ eo của cô, dùng sức đem cô nhấc lên, lại chậm rãi thả cô xuống.
Thân thể nhỏ nhắn trắng muốt ngồi trên hạ thể nam tính, da thịt màu đồng của người đàn ông càng lúc càng phập phồng, mái tóc đen dài như thác nước khẽ đung đưa.
Phượng Dạ Hoàng nghiêng người tựa trên khung cửa, mắt nhíu lại, lạnh lùng quan sát một màn tuyệt đẹp trước mắt. Sau đó, anh đi tới đứng trước giường.
Phượng Dạ Diễm nhìn anh cười tà mị, cái mông hung hăng dùng sức húc lên cao.
“Ách a ··········”
Tô Mộ Thu ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng thỏa mãn mà cuồng dại.
Con ngươi đen sẫm của Phượng Dạ Hoàng hiện lên một tia giận dỗi, sắc mặt càng hung ác nham hiểm hơn.
Vẻ mặt Tô Mộ Thu vừa thống khổ vừa thỏa mãn, khuôn mặt nhỏ nhắn bình thường giờ phút này có vẻ yêu mị mê hoặc lòng người, đôi mắt bao phủ một tầng hơi nước, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, mơ hồ có thể thấy được cái lưỡi đinh hương.
Phượng Dạ Hoàng dưới bụng căng cứng đau đớn, anh cởi bỏ quần áo, một tay nắm sau gáy cô, một tay vặn mở hàm dưới của cô, eo động