Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái
Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.
ỏ gầy đứng trước cửa sổ ngơ ngác từ trưa tới giờ.
“Tiểu Thu, mặc kệ như thế nào, thân thể vẫn là quan trọng nhất, em ăn chút gì a! Buổi sáng hôm nay em đã không ăn gì rồi.”
Tô Mộ Thu lắc đầu, “Em không đói bụng.” Vẫn nhìn qua ngoài cửa sổ ngẩn người.
‘Phanh’ một tiếng, cửa bị đẩy ra.
“Không ăn cơm, muốn tuyệt thực để kháng cự chúng tôi sao?” Phượng Dạ Hoàng vẻ mặt hung ác nham hiểm, thanh âm lạnh đến cực điểm.
“Hoàng thiếu gia.” Hướng Đông kính cẩn gật đầu.
“Em đã quên trong tay chúng tôi còn có hai tiểu quỷ sao?” Anh đứng ở sau lưng Tô Mộ Thu, kiêu ngạo nhìn cô, bắt gặp thân thể cô rõ ràng đang run lên. Đôi tay anh vòng qua eo, từ phía sau ôm lấy cô, “Hầu hạ em ăn cơm là chuyện nhỏ như vậy mà cũng làm không được, em nói xem, nữ giúp việc như vậy Phượng gia làm sao dùng? Em muốn tôi giết cô ta sao?”
“Xin Hoàng thiếu gia trách phạt.” Hướng Đông sợ hãi quỳ xuống.
“Anh ngoại trừ uy hiếp tôi ra còn có thể làm gì khác? Tôi không sợ, anh giết đi, đem toàn bộ mọi người giết sạch đi, tốt nhất cũng giết tôi luôn đi.” Cô yếu ớt nói, ánh mắt hoảng hốt.
Cô mệt mỏi quá, thật sự mệt mỏi quá.
Anh hơi nhíu mày, dùng ánh mắt bảo Hướng Đông rời đi, ôm thân thể gầy yếu vào trong ngực, “Tại sao em không nguyện ý ở lại bên người chúng tôi?” Chỗ sâu trong mắt phượng ẩn ẩn đau khổ.
Cô gắt gao cắn môi, bỗng dưng, cô không biết lấy ở đâu ra sức lực, liều mạng giãy dụa, nhưng anh lại xoay người cô ôm vào trong ngực, càng dùng sức ôm chặt cô hơn, mắt đẹp tràn ra chuỗi nước mắt, cô níu lấy lồng ngực của anh ô ô khóc,.
“Tôi cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ đến địa vị nữ chủ nhân Phượng gia ··· tôi chưa từng nghĩ tới ·· tôi chỉ cần một cuộc sống an ổn bình thường ···· van xin các người····· buông tha tôi ···· tôi không hề kiên cường ···· lòng của tôi rất yếu ớt ······ lại chịu không nổi thương tổn ···· tôi cái gì cũng không có ···· ngay cả sự tôn nghiêm cuối cùng cũng bị các người tàn nhẫn tước đoạt ···· nếu như các người không yêu tôi vậy thì các người không cần lại đến trêu chọc tôi ···· buông tha tôi được không ····· a a a ······ tôi thật hận thật hận ··· thật hận các người···” Cô đột nhiên phát điên lên đánh anh, “Các người vì cái gì tuyệt tình như vậy ···· tại sao phải nhục nhã tôi ····· tại sao phải tìm người đến nhục nhã tôi ···· vì cái gì ······”
Cô hung hăng cắn lên cánh tay anh, dường như dùng hết toàn bộ khí lực, mà anh vẫn không nhúc nhích, lẳng lặng đứng yên để cô cắn, cũng không buông tay, ngay cả lông mày cũng không nhíu lại, chỉ là sâu trong đôi mắt lóe lên tia tàn ngược khát máu làm cho đáy lòng người ta phát lạnh.
Cô nới lỏng miệng, vùi đầu vào lồng ngực của anh, vẫn không khống chế được khóc, nước mắt nhuộm ướt một mảng lớn trước ngực anh. Anh vỗ nhè nhẹ lưng của cô, cô khóc càng lớn, khóc đến sức cùng lực kiệt, mới chậm rãi nức nở nghẹn ngào ngủ thật say.
Anh nhẹ nhàng đặt cô ở trên giường lớn, tại cánh môi cô ấn xuống một nụ hôn, nhìn cô một cái thật nhu tình, rồi sau đó xoay người rời đi, toàn thân bao phủ khí tức âm hàn khắc nghiệt lạnh băng.
Phiên Ngoại Về Phượng Dạ Hoàng
Tôi là người thừa kế Phượng gia. Từ nhỏ đã tiếp nhận đủ loại huấn luyện nghiêm khắc để sau này trở thành một cường giả. Hai mươi tuổi chính thức tiếp quản Phượng Đế. Trong nửa năm, tôi làm cho Phượng Đế càng ngày lớn mạnh, hầu như khống chế toàn bộ thị trường thế giới, hoàn toàn không uổng phí chút sức lực của tôi, các trưởng lão nói tôi là kỳ tài khó có được, đối thủ thương trường nói tôi là quỷ Sa Tăng tác phong tàn nhẫn vô tình, tôi không quan tâm, người khác nói như thế nào về tôi, tôi đều không có cảm giác, tôi có thể mặt không đổi sắc mà chiếm đoạt một cái công ty lớn, cũng có thể mặt không biểu tình lấy đi tính mạng của bất cứ kẻ nào trái lệnh tôi. Tất cả đối với tôi mà nói, không có bất cứ ý nghĩa gì, lòng của tôi, hoàn toàn tĩnh mịch.
Phụ nữ trong lòng tôi chỉ là công cụ tiết dục. Tôi có dục vọng bản thân nhưng tôi không sa vào nữ sắc. Phượng gia an bài phụ nữ cho tôi luôn luôn là tuyệt mỹ kiều diễm. Phụ nữ, hừ, phụ nữ xinh đẹp trước tiền tài cùng quyền lực đều trở nên xấu xí thô bỉ, làm cho người ta chán ghét. Trên mặt càng nhu thuận mềm mại, bên dưới càng chanh chua tranh giành tình cảm.
Có phụ nữ hỏi tôi có yêu cô ta không, yêu sao? Đó là cái gì? Lúc ấy tôi cười nhạt, cũng không có để ý tới, chỉ là sau đó cũng không hề gặp lại cô ta nữa, không lâu sau, lại có một nữ nhân khác không biết trời cao đất rộng hỏi cùng một cái vấn đề, lòng tôi không vui, phụ nữ ngu xuẩn, tại sao đều thích hỏi loại vấn đề này?
Người phụ nữ kia vì ngu xuẩn mà phải trả một cái giá lớn, tôi hạ lệnh, cắt đứt tất cả giao dịch với gia tộc của cô, công ty lớn trong một đêm tuyên cáo phá sản, từ đó về sau, không có nữ nhân nào dám lỗ mãng, hỏi vấn đề này nữa.
Kỳ thật chỉ là một ít cà phê, dược tính hoàn toàn không đủ để phá hủy lý trí của tôi, nhưng mà tôi đột nhiên rất muốn nhìn xem nếu như cô bị xâm phạm, có thể bình tĩnh nữ