Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.

ông đành nhìn cô quá cố sức nên nhẹ nhàng đặt cô trở lại trên giường.
“Mẹ.” Sở Mạc, Sở Nhiên lập tức leo lên giường, làm nũng tiến vào trong ngực cô, cô ôm bọn nhóc, hai tay vỗ nhẹ sau lưng bọn chúng, vẻ mặt nhu tình ôn hòa.
Sở Mạc, Sở Nhiên từ trong ngực Tô Mộ Thu ngẩng mặt lên, quay đầu khiêu khích nhìn Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm vẻ mặt âm trầm, Sở Ngự thì ở một bên vui vẻ.
Ha ha, có lẽ anh được cứu rồi, nếu như có thể lợi dụng cơ hội, chẳng những không cần tiếp quản công việc ở U Vân đường, không cần đem Tiểu Tiểu Nguyệt đưa đến, không chừng còn có thể tranh thủ đem một ít công việc ở Liệt Phong đường ném cho tên Vân kia.
“Xin các anh buông tha cho con, van xin các anh……” Giọng nói yếu ớt của Tô Mộ Thu vang lên.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, “Có thể.”
Cô trừng lớn mắt nhìn bọn họ, thật sự có thể chứ?
“Chỉ cần em theo chúng tôi trở lại Phượng gia.”
Phượng Dạ Hoàng nhìn chằm chằm vào cô.
Thân thể cô run nhẹ, môi mím thật chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn bất an.
“Mẹ.” Sở Mạc, Sở Nhiên mỗi người ở một bên dùng gò má phấn nộn nhẹ nhàng cọ xát trên khuôn mặt của cô.
Cô vì sự săn sóc của con trai mà cảm thấy vui mừng, hít vào một hơi thật sâu, “Được, tôi đáp ứng.”
Vì Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên, cái gì cô cũng làm, cho dù là muốn mạng của cô.
“Đã như vậy, bây giờ chúng ta trở về.”
Phượng Dạ Hoàng tiến đến, kéo Sở Mạc, Sở Nhiên ra, ôm lấy Tô Mộ Thu.
Cô hơi kinh ngạc, hai người bọn họ từ trước đều nói gió là mưa. “Còn con?”
“Tùy bọn chúng, sống chết của bọn chúng không liên quan đến tôi.”
Trong lòng cô dâng lên một nỗi chua xót, Tiểu Mạc Tiểu Nhiên là con của bọn họ……
“Không được, chúng tôi muốn đi theo mẹ.” Sở Mạc, Sở Nhiên trừng lớn đôi mắt to tròn xinh đẹp.
“Nhưng mà không cần đi sớm như vậy được không!?” Sở Nhiên chu cánh môi phấn nộn, “Người ta còn chưa có nói lời từ biệt với mọi người! Chị Thanh, bác Lâm, chị Nguyệt, dì Dung, anh Phong, chị Tố, dì Liên, chú Âu Dương………”
Phượng Dạ Diễm cúi người xuống trước mặt nhóc, vỗ vỗ khuôn mặt phấn nộn của nhóc, cười tà mị, “Nhóc có thể lựa chọn không đi theo chúng tôi, khi nào nhóc muốn đi, đó là tự do của nhóc, nhưng chúng tôi có muốn cho nhóc tới hay không, lại là tự do của chúng tôi.”
Sở Nhiên tức giận trừng mắt nhìn anh, “Tôi không muốn, tôi muốn bây giờ cùng đi.”
Xin Đừng Đến Trêu Chọc Tôi
“Đoán xem chúng tôi ai là ai nào?”
Hai tiếng giọng nữ ngọt ngào vang lên.
Trong đình viện, hai cô gái mặc âu phục trắng nhạt, cách ăn mặc, kiểu tóc, dung mạo hoàn toàn giống nhau như đúc, các cô đứng đối diện chiếc ghế trắng. Trên ghế là hai cậu nhóc ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ, hai má trắng nõn nà, thân thể nho nhỏ hơi tròn tròn đáng yêu, đôi mắt to ngập nước làm tất cả mọi người thích thương.
“Thật đáng yêu, thật sự thật đáng yêu, các cô xem mắt bọn chúng, thật lớn thật sáng a!”
“Hơn nữa hai má phấn nộn thật…muốn cắn một ngụm.”
“A a ·· tôi cũng muốn có cục cưng như vậy ····”
“Tôi rất muốn…ôm bọn họ, ôm vào nhất định rất thoải mái.”
Cách các cô không xa, một nhóm nữ giúp việc xúm lại một chỗ líu ríu, nhìn Sở Mạc, Sở Nhiên hai mắt lóe sáng chứa khát vọng sâu đậm.
“Chị là Nhạ Liên.” Sở Mạc duỗi ra ngón trỏ chỉ vào cô gái phía trước mặt, cùng một thời gian, Sở Nhiên cũng duỗi ra ngón trỏ chỉ vào cô gái trước mặt, “Chị là Nhạ Hoan.”
Thanh âm trẻ con mềm mại non nớt làm điên đảo một nhóm nữ giúp việc, khuôn mặt bọn họ đều tràn đầy say mê.
“Oa ··· Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên thật thông minh ···” Cô gái phía trước Sở Nhiên vỗ vỗ cái đầu nhỏ của bọn chúng, trên khuôn mặt bọn chúng hôn một cái.
Oanh một tiếng, tức giận dâng lên, các cô giúp việc hung dữ trừng mắt cô, vẻ mặt thầm xót xa.
“Hoan nha đầu, chúng ta với cô thề không đội trời chung!!!!!”
Gió lạnh thổi qua, Nhạ Hoan đột nhiên cảm thấy mây đen bao phủ trên đầu, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được nguyên nhân, cô cong lên khóe môi, mỗi tay một bên vừa nhéo vừa xoa lên hai má Sở Mạc Sở Nhiên.
“Được rồi, bây giờ ngoan ngoãn nhắm mắt lại.”
Sở Mạc Sở Nhiên nghe lời nhắm mắt lại, hai cô gái nhanh chóng đổi vị trí cho nhau.
“Đoán xem chúng ta ai là ai?” Các cô đồng thời mở miệng, mỗi người một bên nghiêng nghiêng đầu, dí dỏm đáng yêu.
“Chị là Nhạ Hoan.” Sở Mạc nhìn thẳng cô gái trước mặt mình, cùng lúc đó, Sở Nhiên nhìn thẳng cô gái phía trước mình, “Chị là Nhạ Liên.”
Các cô vẻ mặt không tin, “Gạt người a! Các em là không có nhắm mắt lại! Các em nhìn lén?”
Trong lòng Sở Nhiêm khinh thường, cậu mỉm cười ngọt ngào, “Không có, tuy hai chị lớn lên giống như đúc nhưng nhìn ra rất dễ.”
“Là thần thái không giống nhau, chị Nhạ Liên có vẻ bình thản hơn, chị Nhạ Hoan thì có sức sống hơn.” Sở Mạc tiếp lời.
Các cô kinh ngạc sững sờ.
Vì là con nít nên tâm hồn thuần khiết sao? Hay bọn nhóc vốn dĩ khác với người thường, sức quan sát nhạy bén hơn? Không ai có thể đơn giản phân biệt được các cô, cho dù là ba mẹ ở chung nhiều năm cũng có thể không cẩn thận mà nhận lầ