Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
ủa cô có chút thắt lại, tiếng rên rỉ vẫn không có ngừng, cô cắn cắn môi, xoay người đi về hướng giường lớn.
Anh ôm lấy bụng, mi tâm cau lại, gương mặt tuấn mỹ tái nhợt.
“Anh không sao chứ?” Cô vô thức hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra lo lắng.
“A!” Cô kinh hô một tiếng, thân thể liền nằm trọn trong lồng ngực khoẻ mạnh.
“Tiểu Thu.”
Đôi tay ôm chặt bờ eo của cô, anh ôn nhu lẩm bẩm bên tai cô, mê hoặc lòng người.
“Anh thả tôi ra.” Cô lạnh lùng nói, thân thể không ngừng giãy dụa, phát giác chính mình lại ngu xuẩn bị gạt.
“Thật sự rất đau, để cho tôi ôm một chút được không? Chỉ một chút thôi.” Giọng điệu nhỏ nhẹ mang theo sự làm nũng đáng thương.
Cô ngừng giãy dụa, thuận theo, dán trên ngực anh.
A, cô lại ngu xuẩn lần nữa a!
Cô tựa vào ngực anh, đầu chôn ở cổ anh, đôi mắt anh tà mị hiện lên dị sắc, đầu lưỡi nóng ướt duỗi ra, nhẹ nhàng liếm cổ cô.
“A ···” Toàn thân cô run rẩy nhẹ, đôi mắt nhiễm lên một tầng hơi nước mỏng.
“Đừng!” Cô không biết lấy khí lực từ đâu liền đẩy anh ra, đứng lên, thất kinh né ra.
Không cần, cô không cần lại trầm luân lần nữa, thật vất vả mới từ vực sâu bò lên, cô không muốn lại phải rơi xuống lần nữa
Phiên Ngoại Về Phượng Dạ Diễm
Cùng là người thừa kế của Phượng gia, cùng là cường giả, cùng tính cách âm lãnh, nhưng là, không thể phủ nhận, tôi so với Hoàng ác hơn, vô tình hơn, càng thích hợp hoạt động trong bóng tối. Điểm này, dường như cha của chúng tôi Phượng Dật Hành đã sớm nhìn ra, cho nên, đêm Hoàng vừa tròn 21, ông ấy đem Phượng Đế giao cho Hoàng, nhưng giữ lại Ám Diễm môn, đợi tôi tròn 20 tuổi thì giao cho tôi.
Tôi không thiếu phụ nữ, bắt đầu năm mười bốn tuổi, trưởng lão Ám Diễm môn hàng năm đều an bài cho tôi không ít phụ nữ, thanh thuần, diễm lệ, vũ mị, lạnh lùng, mặc kệ loại hình nào tất cả đều là tuyệt sắc dung mạo.
Phụ nữ trong lòng tôi, bất quá chỉ là một loại công cụ tiết dục, điểm này, Hoàng cùng tôi giống nhau, nhưng là, bất đồng một điểm, Hoàng đối với phụ nữ lạnh như băng, mà tôi đối với phụ nữ thì ôn nhu, chỉ cần các cô có thể làm cho tôi thoả mãn, đối với yêu cầu của các cô, tôi từ trước đến nay có cầu tất ứng, cho dù chưa từng nghiêm túc nhìn qua các cô vài lần.
Ha ha… rốt cuộc tôi phạm sai lầm nào mà rõ ràng tôi đối với các cô ôn nhu như vậy, hết lần này tới lần khác những người phụ nữ kia lại giống như nhìn thấy ma quỷ, mỗi lần ở trước mặt tôi đều biểu hiện nơm nớp lo sợ, bất quá, tôi lại thoả mãn điểm ấy, phụ nữ thị sủng mà kiêu chỉ làm cho tôi chán ghét.
Tôi đứng gần cô, càng cảm thấy cô rất nhỏ nhắn xinh xắn, chỉ cao đến ngực tôi, hai má nho nhỏ một bàn tay có thể bao phủ, ngũ quan bình thường cũng không xuất chúng, có đôi mắt thật đẹp, to tròn như bao phủ một màn hơi nước, rõ ràng yếu ớt làm cho người thương cảm, nhưng lại lộ ra kiên cường bất tuân.
Nhún nhường mà không hèn mọn, kính cẩn hữu lễ lại lạnh nhạt.
Đúng rồi, chính là khí chất trên người cô, điểm này ngược lại rất đặc biệt, đặc biệt đến mức làm cho tôi muốn hung hăng phá hủy.
Chắc hẳn Hoàng cũng có loại ý nghĩ này! Ha ha……
Một đêm kia, tôi muốn cô suốt một đêm, đứng, nằm, tại trên tường, trên mặt đất, trên giường, thân thể của cô ngoài ý muốn ngọt ngào, tôi mặc kệ cô chịu đựng được hay không, tôi cũng không thể ủy khuất chính mình.
Tôi cũng không là phải nam nhân quan trọng chuyện xử nữ, nhưng là đối với cô gái nhỏ kia… đêm đó khi tiến vào thân thể cô, trong nháy mắt tôi lại cảm thấy có tức giận. Tại sao tôi không phải là người đàn ông đầu tiên của cô?
Tiệc đính hôn của Thần, tôi cùng Hoàng đều tham gia, bởi vì cô nhất định sẽ đi.
Đêm đó cô ăn mặc dị thường kiều mỵ, làm cho tôi xém nhìn không ra, trên người cô khí chất tinh khiết hòa quyện cùng diêm dúa lẳng lơ hấp dẫn hơn phân nửa ánh mắt của đàn ông ở đây. Trong lòng tôi tồn tại phẫn nộ, muốn giết hết tất cả đàn ông ở đây.
Tôi muốn đem cô ôm vào trong ngực để không cho bất luận kẻ nào nhìn cô dù chỉ một lần.
Tôi vừa định bước ra, một người đàn ông đã trước tôi một bước lôi cô đi, tôi híp mắt lạnh lùng nhìn bọn họ ôm nhau thân mật trên sàn nhảy, ánh mắt lơ đãng quét đến Hoàng, khuôn mặt anh cũng lạnh lẽo nhìn cô, hèn mọn không chút nào che giấu ánh lên trong mắt anh. A, tôi lại đã quên cô đã từng bỏ thuốc Hoàng, cô cảm thấy Phượng gia đã không có hy vọng, nên muốn tìm người đàn ông khác sao?
Cô dường như phát giác được tầm mắt của chúng tôi, gấp gáp đẩy người nam nhân kia ra vội vàng rời đi, coi như cô thông minh, tôi có ý định đem cô rời đi, chỉ là trong nháy mắt, tôi lại nhìn thấy cô với Vân ôm nhau, chẳng lẽ cô đói khát đến vậy sao? Một giây cũng không muốn xa đàn ông?
Lửa giận trong lòng tôi bị đốt cháy.
Tôi kêu Mị Phong đem cho tôi một viên thuốc, cô đã đói khát như vậy, tôi sẽ thỏa mãn cô.
Tôi nhét viên thuốc vào hạ thể cô, cũng không quay đầu lại rời đi.
Để cho tất cả đàn ông thỏa mãn dục vọng của cô.
Tuy là nghĩ như vậy, nhưng là tôi lại không có làm như vậy, nghĩ đến có n