Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
am nhân khác trông thấy thân thể ngọt ngào của cô, tôi liền khống chế không nổi muốn giết người, trở lại buổi tiệc, cô gái nhỏ kia lại không còn ở đó, tôi không cách nào giải thích được sự phẫn nộ cùng kinh hãi dâng lên trong lòng.
Cô đi đâu? Là người đàn ông nào đưa cô đi?
Ngự nói với tôi, chính cô tự một người chạy ra bên ngoài, nghe được lời của anh ta trong lòng tôi vui mừng làm cho tôi khó hiểu.
Cô ấy rất đặc biệt, mà các người đối với cô ấy cũng rất đặc biệt.
Trước khi đi lời nói của Ngự làm cho tâm tình tôi càng phức tạp.
Đối mặt với cô gái nhỏ kia, ngay cả suy nghĩ của mình tôi cũng đoán không ra………
Đêm đó mẹ của cô mất đi, Phạm gọi điện cho tôi, nói tâm tình cô không ổn định, tôi vứt bỏ hội nghị quan trọng của Ám Diễm môn, vội vàng chạy tới bệnh viện.
Trời mưa rất to, tia chớp xẹt qua bầu trời đen sẫm, cô quỳ rạp trên mặt đất, làn váy có vài chỗ rách, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thần sắc trống rỗng tĩnh mịch làm cho tôi kinh hãi.
Tôi ôm cô vào trong ngực, cô không phản ứng chút nào, chỉ có cái miệng nhỏ nhắn thì thào lặp lại mấy câu.
Dù cho toàn bộ thế giới đều vứt bỏ em, chúng tôi cũng sẽ cần em.
Những lời này nói ra, ngay cả tôi cũng cảm thấy mình không thể tưởng tượng nổi.
Mà cô coi như không có nghe được, đột nhiên thê lương cười to. Một giây này, trái tim tôi lại có cảm giác đau đớn.
Đêm đó, ôm cô trở về, gọi Phạm tới kiểm tra cho cô, cô ngoại trừ sốt cao, tôi ngoài ý muốn còn biết được cô có thai.
Nếu như là những người phụ nữ khác, tôi sẽ không chút nghĩ ngợi trực tiếp xoá bỏ đứa bé, tôi cùng Hoàng đều cho rằng trên đời này không có phụ nữ nào có tư cách sinh ra con của chúng tôi, nhưng mà vì cô gái nhỏ kia, trong tâm tôi muốn lưu lại đứa bé trong bụng cô. Điều khiến tôi quan tâm chính là, đứa bé trong bụng của cô là của Hoàng hay là của tôi.
Cô ngủ một ngày một đêm, chúng tôi đã ở bên giường cô trông một ngày một đêm, chúng tôi lo lắng, sự sợ hãi sâu trong đáy lòng không biết từ đâu mà đến làm cho tôi đứng ngồi không yên, tôi lựa chọn rời khỏi phòng, rời đi cô.
Không lâu sau đó, lúc cô đứng ở cửa thư phòng, lòng tôi có chút kinh ngạc, ôm lấy cô, để cho cô ngồi ở trên đùi mình.
Cô mềm mại tựa vào ngực tôi, không nói chuyện, tôi cũng không nói gì, tôi hưởng thụ cái cảm giác khó có được này.
Đột nhiên, cô trầm thấp hỏi.
Tuy âm thanh rất nhỏ nhưng mà tôi nghe được, lòng của tôi xẹt qua một dòng điện vô hình. Chỉ là, yêu là cái gì? Yêu cô sao? Tôi không biết.
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hai mắt đẫm lệ nhìn tôi, lòng tôi hơi đau, tôi không có biện pháp trả lời, chỉ có thể câu dẫn ra khóe môi, như bình thường cười với cô.
Chúng tôi giam cầm cô hơn nửa tháng, hơn phân nửa thời gian, cô chỉ là ngồi lẳng lặng ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn không có biểu lộ gì. Vô luận hai người chúng tôi như thế nào dỗ dành cô, trêu chọc cô, uy hiếp cô, cô đều không có bất kỳ phản ứng nào.
Tôi chưa bao giờ là người có tính nhẫn nại, mà tôi lại để cho cô đùa giỡn hơn nửa tháng. Vào lúc tôi sắp đè nén không nổi thì đêm đó, cô chủ động tới tìm tôi.
Tôi để cho cô đến bên cạnh tôi, cô lại lựa chọn Hoàng, nhìn cô mềm mại tựa vào ngực anh, trong lòng tôi không vui, nhưng chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ không nói lời nào. Thẳng đến khi cô chủ động cầu hoan đối Hoàng, hai người bọn họ ở trước mặt tôi hôn đến lửa nóng, ngực tôi bị cảm giác lạ lẫm mà lại khó chịu xâm chiếm.
Cho tới nay, tôi quan sát được ánh mắt cô nhìn Hoàng mang theo sự mê luyến, hôm nay, hai người bọn họ hôn nồng nhiệt không coi ai ra gì, làm cho tôi có cảm giác như người ngoài, không có cách nào chen vào bọn họ.
Cảm giác chua xót trong lòng thật là khó chịu, trong đầu lại chợt lóe lên ý nghĩ độc chiếm cô.
Sự kiện đó làm cho tôi cảm thấy thật thất bại, thì ra chúng tôi cũng có chuyện không thể khống chế. Hoàng nói với tôi cô đã chết, lúc ấy căn bản là tôi không tin dù biết rõ có báo cáo khám nghiệm tử thi.
Có loại cảm giác bất lực, buồn cười, vì sao nhất định phải là sau khi cô rời đi mới có thể hiểu được tâm ý của mình. Bởi vì cô gái nhỏ kia mà lòng tôi giờ phút này lại lần nữa trở nên tĩnh mịch.
Bốn năm, trong mắt tôi thời gian thật là dài đằng đẵng, cuộc sống không có cô, tôi đột nhiên cảm thấy thật gian nan.
Có lẽ là vận mệnh, trong ngày giỗ cô tôi chuẩn bị đi đến hòn đảo thuộc về ba người chúng tôi, trên đường lại bị Ngân Hồ tập kích, bởi vì trong lòng chỉ nghĩ đến cô, nên tôi không đề phòng mà bị ám toán, cũng bởi vì như thế, tại Liệt Phong đường, ngoài ý muốn tôi đụng phải người con gái vốn đã không còn trên đời, nhưng mà hôm nay cô lại còn sống, lại mang theo hai tiểu quỷ.
Bất kể như thế nào, cô một lần nữa đã lại trở về bên cạnh tôi, từ nay về sau, tôi sẽ không buông tay, càng sẽ không để cho cô có bất cứ cơ hội nào rời khỏi chúng tôi.
Hồng Nhan Vì Ai Hồng?
Đã là nửa đêm, xung quanh đều yên tĩnh, toàn bộ đèn đều tắt, đại sảnh tối mịt, chỉ có đèn đường ngoài sân vẫn sáng, ánh trăng sáng yếu ớt ch