Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
ến cô yên tâm phần nào. Vừa rồi căng thẳng quá, cô đã gọi điện cho Lục Trình Vũ, anh nói vừa mới tan làm, sẽ tới ngay, bảo cô đợi nguyên tại chỗ.
Đợi chán đợi chê, đến tận tám, chín giờ, cô khám xong, bác sĩ nói không sao mà anh vẫn chưa xuất hiện. Cô lại gọi điện cho anh, bảo đứa bé không sao, anh không cần tới nữa. Còn chưa nói xong tín hiệu đã bị ngắt, sau đó có người cầm điện thoại gõ nhẹ vào đầu cô, cô ngoái ra nhìn, thấy anh đang đứng đằng sau.
- Bị tắc đường trên cầu. – Anh nói, giọng hơi hổn hển, xem ra anh vừa vội chạy lên trên lầu. – Không sao chứ? Còn đau không?
Đồ Nhiễm khấp khởi trong lòng:
- Bụng thì không sao, nhưng sắp chết đói rồi, em còn chưa ăn gì nữa.
Anh hơi nhíu mày:
- Đã muộn thế này rồi, giờ em vẫn ăn uống bữa đực bữa cái như hồi trước thế sao?
Cô nói:
- Thì phải đợi kiểm tra còn gì?
Anh lại nói:
- Bảy giờ em gọi điện cho anh, trước khi đến bệnh viên em đi đâu? Năm giờ em tan làm, đi bộ về nhà mất mười phút, có gần hai tiếng đủ thời gian cho em nấu cơm, ăn cơm, hai tiếng ấy em đi đâu?
Cô đáp:
- Tăng ca.
Anh lại hỏi:
- Tăng ca thì phải ở trong công ty chứ, sao em lại đi xe để bị người ta đụng phải?
Trước đó Đồ Nhiễm tới thăm một vị khách ở trường đại học gần đó giúp Lý Đồ, giờ không muốn nói cho Lục Trình Vũ nghe, thấy anh hỏi vậy cũng không lên tiếng. Thấy cô đứng sát về phía mình, Lục Trình Vũ cúi đầu ngửi:
- Người toàn mùi thuốc, đi xã giao à?
Cô không nói gì, coi như ngầm thừa nhận. Vị khách đó quả thật là một cái ống khói, lại nói nhiều, điếu thuốc không rời tay, hai người nói chuyện nửa tiếng mà cô suýt bị hun chết, chỉ thấy trước mắt mờ mịt khói. Cô đặt quà xuống nhẫn nại chờ đợi, khó khăn lắm mới tìm được cớ để thoát thân.
Thấy cô không nói gì, Lục Trình Vũ cầm điện thoại trỏ vào cô:
- Lại lừa gạt, ăn cơm trước đã, rồi tra hỏi em sau.
Nhắc tới ăn cơm, Lục Trình Vũ kiêng kị nhiều, quyết không cho cô vào quán mà kéo thẳng cô tới siêu thị mua đồ ăn.
Đồ Nhiễm thầm nghĩ giờ này mua thức ăn về nấu thì chẳng phải tới tận nửa đêm rồi sao, bèn nói:
- Nói rõ trước, em không nấu cơm, sắp chết đói đến nơi rồi, không có sức nấu cơm đâu.
Anh mặc kệ, mua một túi dứa nhét thẳng vào tay cô, bảo cô đợi bên ngoài.
Cô vừa gặm bánh mì vừa nghiêng ngó xung quanh, vừa mới cầm một túi khoai tây lát lên thì đã nghe thấy anh quay về lối đi ới cô một tiếng, lắc đầu ra hiệu cho cô đừng mua.
Cô mặc kệ, lập tức nhặt hai túi.
Anh mím môi nhìn cô, rồi giơ ngón trỏ lên chỉ về phía cô, tỏ ý cảnh cáo thấy rõ.
Cô lập tức cười toe, thầm nghĩ sao cái động tác nhỏ của anh chàng này lại đẹp đến vậy.
Hiệu suất làm việc của Lục Trình Vũ cao, chẳng bao lâu sau xe hàng đã đầy ắp, trả tiền đóng túi xong, họ cùng hồi dinh.
Lúc xuống xe, thấy mỗi tay anh xách một túi đồ, phăm phăm đi về phía trước, lòng Đồ Nhiễm bất giác xao xuyến. Cô vội vàng chạy theo, ghé sát vào bên anh nói:
- Ê, túi có nặng lắm đâu, anh không xách nổi một tay à? Anh thử dùng một tay xách hết xem nào?
Anh nhìn cô, không nghĩ ngợi nhiều bèn đưa túi đồ ở một tay sang tay bên kia, sau đó, cánh tay thừa ra bỗng có thêm một thứ.
Đồ Nhiễm chẳng nói chẳng rằng, nắm tay anh bước về phía trước, đi được mấy bước lại đổi tư thế tay, nhất định ngón tay phải đan vào tay anh.
Cô cảm thấy cách này khó gỡ ra nhất. Cô đã quan sát một lúc, tầm này trong tiểu khu vẫn còn nhiều người đang đi dạo bên ngoài, nếu người đàn ông này một lần nữa phát huy sở trường thiếu ga lăng của mình, hất tay cô ra trước mặt những người này, thì đúng là chuyện vô cùng mất mặt.
Một lát sau, anh lại nói:
- Túi nặng quá, một tay anh xách không nổi.
Cô mặc kệ anh, anh lại nói lại một lần nữa, cô đành đưa tay ra, tỏ ý mình có thể xách giúp anh.
Anh lắc đầu, tim cô trĩu xuống, lập tức buông tay ra.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tay cô đã bị nắm lấy, nắm thật chặt.
Anh nói:
- Sắp có con đến nơi rồi mà vẫn cứ như trẻ con.
Về đến nhà, Lục Trình Vũ xách đồ ăn đi thẳng vào bếp, nấu cơm rửa rau, căn bản không cần trợ giúp. Tay chân anh nhanh nhẹn, hơn nửa tiếng đã xong xuôi hai đĩa thức ăn, một bát canh đặt trên bàn.
Đồ ăn một mặn một chay, cá xào thịt thái chỉ và ngồng cải nấu nấm Khẩu Bắc[9'>, canh rong biển trứng gà nấu tép khô.
[9)'> Một loại nấm nổi tiếng trồng ở Mông Cổ, được phân phối qua vùng Trương Gia Khẩu, Hà Bắc, Trung Quốc nên được gọi là nấm Khẩu Bắc.
Đồ Nhiễm nhìn bàn ăn, bụng bảo dạ người này bình thường không trổ tài, rõ ràng là muốn kiếm cớ lười biếng, khổ cái thân mình hồi trước làm trâu ngựa cho anh ta, lại bị anh ta cho vào tròng rồi.
Cô vừa ăn vừa tán tụng một cách không kiêng nể:
- Chồng em đúng là lợi hại, em nấu ăn còn kém hơn anh nhiều, trình độ em đúng là múa rìu qua mắt thợ, hay là sau này ai biết nhiều làm nhiều, chúng ta không cần phải ra ngoài ăn nữa.
Lục Trình Vũ không để yên cho cô:
- Bình thường em ở nhà nhiều, em không nấu thì ai nấu? Đợi hôm nào anh nghỉ, nếu tâm trạng tốt thì anh có thể trổ tài.
Cô hỏi:
- Nếu sau này em còn