Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

phản chiếu, bầu trời ngoài cửa sổ trở nên xanh thẫm, một màu xanh sâu thẳm và xa xăm. Lục Trình Vũ bước tới, đứng cạnh cửa thang máy một lúc, cho tới khi nghe thấy tiếng cô khoá cửa trong nhà, anh mới đưa tay lên ấn nút xuống lầu.
Cửa thang máy lập tức mở ra, anh bước vào trong, một mình đứng trong không gian vắng lặng, lập tức cảm thấy toàn thân rã rời.
Xe chạy gần tới cầu dẫn sang đường chính, đêm khuya mà đường sá vẫn chưa thông, những dòng xe ngược xuôi co cụm thành hai luồng, vị trí trống là nơi đang thi công đường ngầm chạy qua sông Trường Giang. Ánh sáng dọc đường bố trí rất tốt, nhưng lại có người quen dùng đèn pha, chậm rãi từ xa chạy tới, khi hai xe đối đầu nhau, cực kỳ chói mắt.
Xe cộ không ngừng nổ máy, lại dần dần chạy đi.
Chiếc CD trong xe anh đã nghe đến thuộc lòng, chẳng chút hứng thú. Anh bật đài dò kênh buổi đêm, nhất thời đủ loại cảm xúc ập đến, quảng cáo chữa vô sinh hay quảng cáo nạo phá thai lũ lượt tuôn trào. Dò một vòng, cuối cùng dừng lại ở kênh âm nhạc, đang phát một bài hát anh thấy rất quen. Ca khúc được một giọng nữ mềm mại cất lên mượt mà, uyển chuyển, du dương vô ngần.
Bài hát được phát một nửa, mấy vị khách mời có máu văn chương và người dẫn chương trình bèn bắt đầu đĩnh đạc nói những lời tâm sự tự đáy lòng. Đêm khuya tĩnh mịch khiến khoảng cách giữa người với người rút ngắn tới mức bối rối, lời nói vừa cảm tính vừa không chút kiêng nể gì.
Cô gái khách mời hơn hai mươi tuổi úp mở kể lại chặng đường tình cảm của mình, cuối cùng đưa ra kết luận: “Đàn ông chững chạc, dễ dàng xem nhẹ tình yêu hơn phụ nữ bằng tuổi. Chàng trai mười tám một ngày gọi điện cho người yêu ba lần, người đàn ông hai tám ba ngày mới gọi điện một lần, cho nên “tình yêu chân chính” chỉ có khi còn trẻ.”
Khách mời nam đứng tuổi cười: “Trên đời này làm gì có “tình yêu chân chính”, tình yêu chỉ là cảm giác trong khoảnh khắc, khi thời gian bào mòn, tâm hồn trầm lắng, những nỗi đau và niềm vui trước đây sẽ dần phai nhạt. Đừng quá khát khao vẻ đẹp của tình yêu, cũng đừng quá phóng đại nỗi đau thất tình.”
DJ[10'> hỏi người nam trầm tĩnh: “Trong một mối tình đã qua, điều gì khiến anh có ấn tượng sâu sắc nhất?”
[10'> Viết tắt của từ Disc Jockey, chỉ người chọn và chơi các đĩa nhạc cho khán thính giả. Ở đây nói tới rado DJ, tức là các DJ làm việc trong đài phát thanh, có nhiệm vụ chọn nhạc để phát kèm theo những lời giới thiệu hoặc bình luận.
Người khách mời trầm ngâm, cuối cùng buông một câu: “Áo quý do mới, người quý do cũ[11'>“. Buồn nỗi cố nhân mặc áo mới, theo chồng bỏ cuộc chơi.”
[11'> Câu thơ trong bài Cổ diễm ca (tác giả: Khuyết danh) – bản dịch của Điệp Luyến Hoa, nói về nỗi lòng của một người vợ bị bỏ rơi.
Khách mời nữ bổ sung: “Chính vì thế, tình yêu chỉ xảy ra khi tuổi còn trẻ.”
Tiếng nói ngừng lại, âm nhạc vang lên, Lục Trình Vũ không nghe hết bài hát này, anh tắt radio đi.
Khi xe chạy tới dưới lầu, anh nhận được hai tin nhắn liên tiếp.
Một là của Đồ Nhiễm gửi tới: Về đến nhà chưa?
Một tin khác, rất dài, năm chữ cái xen lẫn trong vô số những dấu chấm lửng: Em sắp kết hôn rồi…
Hôn lễ của Lý Sơ Hạ chuẩn bị suốt hai tháng.
Về quá trình trắc trở nhiều tháng trước cô đã từ hôn, sau đó lại chọn được người hiền để đi tới hôn nhân, trong bệnh viên lưu truyền mấy phiên bản, nhưng hết thảy đều không có được lời giải thích hợp lý nhất. Phía đương sự luôn im hơi lặng tiếng, khiến cho những người nhiều chuyện càng cảm thấy ngứa ngáy, nhưng mọi người đều thống nhất rằng: Không phải người phụ nữ nào bước vào tuổi ba mươi cũng có điều kiện để bướng bỉnh, cũng không phải người phụ nữ nào cũng có vốn liếng như Lý Sơ Hạ.
Đồ Nhiễm biết được chuyện này là nhân dịp cô tới bệnh viên gặp khách hàng, cô khá thân với một chị bác sĩ khoa Chỉnh hình, đã chơi mấy ván mạt chược, ăn mấy bữa cơm với nhau, sau khi hiểu nhau thì chơi thân như bạn bè.
Chị bác sĩ đó đang đi thăm bệnh, thấy cô tới bèn cùng cô vào văn phòng nói chuyện.
Chị bác sĩ uống trà rồi nhổ bã trà vào thùng rác ở góc tường, luôn mồm ca thán với cô:
- Mệt chết đi được, không trực thì cũng phải đi kiểm tra phòng bệnh, nói là nghỉ ngơi làm việc theo giờ hành chính, nhưng ngày nào cũng phải chạy tới bệnh viên, tuần nào cũng làm đủ 50 tiếng không nghỉ, không có cuối tuần, không có ngày nghỉ, ngày lễ, lương thì không tăng, Luật Lao động đối với bọn chị là vô hiệu, còn không bằng công nhân nông thôn, họ còn được về quê ăn Tết…
- Vừa rồi gặp một ca ầm ĩ trong bệnh viện, dùng dằng ở đó nửa ngày trời, mình có lý cũng chẳng thể nào nói lại họ, kéo phóng viên báo đài đến thì lại hỏng chuyện, bây giờ quan hệ bác sĩ bệnh nhân là thế, chẳng có chuyện gì cũng có thể bới bèo ra bọ. Lần trước còn có người nhà bệnh nhân cầm máy ảnh chụp bọn chị, định là lúc nào tính sổ với bọn chị thì lôi ra dùng. Thói đời, loại người nào cũng có… Kiếp trước làm lắm chuyện xấu xa nên kiếp này mới phải làm cái nghề này, chị nhổ vào.
Đồ Nhiễm ngồi trước bàn của chị ấy cười, lật giở lịch trực ban trước mặt:
- Thiên thần áo trắng mà, phải c