Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.


Lôi Viễn khẽ ho một tiếng, hai tay đút túi quần, suy nghĩ xem định nói gì đó, nhưng ánh mắt lại thoáng liếc qua tấm ảnh cưới to treo trên giường, một đôi trai gái trẻ trung ngồi tựa lưng nhau cười rạng ngời trên thảm cỏ xanh mướt mát, cuộc sống thật ngọt ngào.
Tô Mạt nhìn theo ánh mắt anh ta, cười bình thản:
- Khi mới in tấm ảnh này ra, mẹ tôi đã nói là điềm không tốt, bà nói chưa thấy ai chụp ảnh cưới như thế này bao giờ, hai người ngồi xoay lưng lại nhau, mỗi người một hướng.
Lôi Viễn cười cười, nhìn tấm ảnh rồi lại nhìn Tô Mạt:
- Cô chẳng thay đổi gì cả. – Anh ta nhấc túi hồ sơ trên sofa lên. – Tôi phải đi đây, lát nữa còn có chút việc.
Trong lòng Tô Mạt cảm kích anh ta, nhưng lại không biết bày tỏ thế nào, đành nói:
- Vừa rồi tôi có gọi mấy món ở quán ăn dưới lầu, họ còn chưa mang lên, hay là anh đợi thêm một lát nữa, đã nhờ anh giúp lại còn bắt anh phải chịu đói thì thật ngại quá.
Lôi VIễn bước ra lối đi để thay giày:
- Tôi không đợi đâu, đợi nữa thì thành ăn cơm tối mất, buổi tối tôi đi ăn liên hoan. – Ra đến cửa, anh ta còn ngoái lại nói. – Chẳng có tí sáng tạo nào cả, chụp cái ảnh mà còn phải bắt chước Kappa[1'>
[1'> Kappa là một nhãn hiệu thời trang của Ý với logo hình ảnh hai người ngồi tựa lưng vào nhau.
Tô Mạt phì cười, Lôi Viễn vẫy tay với cô rồi xoay người đi xuống lầu.
Xuống dưới lầu, anh ta bất giác đưa tay lên sờ cổ. Vừa rồi khi Tô Mạt chỉnh cổ áo cho anh ta, ngón tay cô vô tình chạm lướt qua gáy anh ta, khi đó anh ta cũng không cảm thấy gì, nhưng bây giờ lại thấy dễ chịu kỳ lạ, tựa như nơi đó vẫn vương lại một hơi ấm mềm mại, ấm áp, nhưng sờ tới sờ lui chỉ thấy làn da xù xì của mình.
Anh ta hít một hơi, mùi dầu mỡ của quán ăn nhỏ bên cạnh ập đến, bỗng nhớ ra trên tóc cô có một mùi hương thơm thơm, không nồng nàn như mùi nước hoa phụ nữ, mà là mùi hương phụ nữ mềm mại như ẩn như hiện, như một làn nước ấm chầm chậm len lỏi qua những kẽ tay, lại tựa như cơ thể căng tròn, đầy đặn như thể không xương của người phụ nữ.
Anh ta nghĩ lại, chắc tại mấy tháng nay không khai trai[2'>, lại đang thời kỳ động dục, mới có một chút kích thích nho nhỏ mà đã mụ mẫm cả người.
[2'> Chỉ việc tín đồ Phật giáo hoặc các tôn giáo khác ăn mặn trở lại sau kỳ ăn chay.
Lôi Viễn vốn dĩ định ra ngoài làm việc, giờ thấy đã chẳng còn sớm, việc cũng chưa xử lý xong, bèn đánh thẳng xe về văn phòng. Một mình ngồi tĩnh tâm lại, cảm thấy nhàm chán, nghĩ tới nghĩ lui, lại gọi điện quấy rối Lục Trình Vũ, hỏi xem sáng nay cậu ta vô duyên vô cớ nổi cáu với mình là tại làm sao.
Lần này trong điện thoại Lục Trình Vũ rất bình tĩnh, lại đúng lúc đang lái xe, đúng lúc tắc đường, bèn đeo tai nghe bluetooth tán gẫu cùng anh ta.
Ở bên này, Lôi Viễn cười rất gian tà;
- Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đã nghĩ ra, sáng nay tâm trạng cậu tồi tệ chỉ có một nguyên do, ngày kia Lý Sơ Hạ kết hôn, lần này người ta nghiêm túc, cho nên cậu không kìm chế nổi.
Lục Trình Vũ nói:
- Cút!
Lôi Viễn than thở:
- Có lúc tôi nghĩ, nếu có một ngày nào đó, Quan Dĩnh bỗng vác cái bụng bầu đứng trước mặt tôi, trong bụng là đứa con của người khác, chưa biết chừng tôi sẽ bốc đồng tới mức đâm đầu vào tường mất. Cho nên thằng em à, tôi đặc biệt thấu hiểu cậu, người con gái mình từng thích lại sắp lên giường với người khác, cảm giác đó thật sự rất khó tả, không chỉ đơn thuần dùng hai chữ “khó chịu” là có thể nói hết được. Ê, cậu bảo xem, đây có phải là bản tính động vật của đàn ông chúng ta không, những gì đã dùng qua rồi, cho dù không cần nữa thì cũng không muốn người khác động vào.
Lục Trình Vũ nói:
- Có lúc tôi cũng nghĩ, tại sao lúc đầu Quan Dĩnh lại để mắt tới thằng ranh như cậu, thảo nào người ta bốn năm không về, chắc là đã nghĩ thông suốt rồi.
Lôi Viễn cười hì hì, cũng chẳng bực tức:
- Cô ấy không về, cho dù có người khác rồi tôi cũng không nhìn thấy, mắt không thấy, tim không đau, đâu có giống cậu, làm việc chung một bệnh viện, cứ đập ngay vào mắt. Nghe nói chồng tương lai của cô ấy còn là người của khoa cậu nữa, chậc chậc, cô bé này muốn ép cậu tới cùng đây, cũng phải, ai bảo cậu trêu hoa ghẹo nguyệt chán chê rồi ruồng rẫy người ta.
Lục Trình Vũ không trả lời, một lúc sau mới nói:
- Thứ Bảy tôi không đi, cậu bỏ phong bì giúp tôi, bằng phong bì của cậu là được, lần sau gặp tôi trả.
Lôi Viễn hỏi anh:
- Sao thế? Sợ không kìm nén được à? Hay là vợ cậu không cho đi.
- Không phải. – Lục Trình Vũ ngẫm nghĩ một lát. – Có những chuyện sau này đừng nói lung tung, có gia đình riêng cả rồi, để người ta hiểu lầm không tốt.
Lôi Viễn cười nhạo:
- Cậu thì đàng hoàng.
Lục Trình Vũ không đáp, anh nhớ ra một chuyện:
- Sinh nhật mấy cô bạn gái của cậu thì cậu thường tặng gì?
Lôi Viễn đáp:
- Hoa, quần áo, đồ trang sức, túi xách, con gái đều thích mấy thứ ấy. Sinh nhật ai thế?
- Mẹ sắp nhỏ. – Lục Trình Vũ nói. – Mấy cô bạn của cậu đều vị thành niên, cho nên cậu mới lừa được như thế.
Lôi Viễn cười:
- Tôi nhớ ra rồi, hồi trước sinh nhật Lý Sơ Hạ, cậu tặng người ta q