Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1975 lượt.
tốt hơn gấp bội, cũng sẽ không ngăn cản anh tới thăm nó, anh muốn tới lúc nào cũng được, có thời gian thì đưa nó đi chơi. Trẻ con thì phải tiếp xúc nhiều với bố đẻ mới tốt.
Lục Trình Vũ ngồi xuống bên giường, khẽ kéo chăn ra một chút, để lộ gương mặt cô. Anh nói:
- Em nghĩ đi đâu vậy, chuyện của anh và cô ấy đã kết thúc rồi.
Cô lắc đầu:
- Em đang nói thật lòng.
Anh nhìn cô:
- Bây giờ em không bình tĩnh, anh không nói chuyện này với em.
- Bây giờ em rất bình tĩnh, có rất nhiều chuyện em cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Cô nhắm mắt lại, tay níu chặt chiếc chăn, cả hai đều không lên tiếng. Một lúc sau thấy điện thoại reo, cô nói:
- Của em, ở trong túi xách, phiền anh lấy hộ em.
Lục Trình Vũ đứng dậy đi lấy điện thoại, nhìn màn hình rồi nghe luôn hộ cô.
Ở đầu dây bên kia, bà Vương Vĩ Lệ hét lên:
- Tiểu Lục? Sao điện thoại của Nhiễm Nhiễm lại ở chỗ con? Nó không đi làm à? Nó… hai đứa giờ vẫn ổn chứ?
Lục Trình Vũ trả lời tuần tự, chỉ nói Đồ Nhiễm thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ở nhà một ngày. Hai người nói vài câu, bà Vương Vĩ Lệ lại nói trưa nay chuyến bay của bà hạ cánh, mang theo không ít đồ, bảo bọn họ cho người ra đón.
Qua điện thoại, Đồ Nhiễm cũng có thể nghe thấy tiếng bà Vương Vĩ Lệ, lúc này cô bèn ờ một tiếng, định ngồi dậy:
- Suýt nữa em quên mất, em đi đón mẹ được rồi, anh về ngủ đi, chẳng phải còn phải trực ca đêm nữa sao.
Anh ấn vai cô xuống:
- Anh lái xe đi, lát nữa là tới, xong rồi mới đi làm.
Nói rồi anh đứng dậy ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.
Đồ Nhiễm quả thật đã rất mệt, nằm lơ mơ trên giường, loáng thoáng nghe thấy anh vào nhà tắm rửa, hình như còn gọi điện đến công ty xin phép cho cô, cuối cùng là tiếng khoá cửa. Cô nghĩ vẩn vơ một hồi, tâm tình khi nóng khi lạnh, càng nghĩ tim đập càng nhanh, cuối cùng mệt rũ người, không gượng nổi, dần dần thiếp đi.
Lần này cô không mộng mị gì, hoặc giả mơ thấy gì cũng đều quên sạch, ngủ một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy, ánh nắng hiếm hoi cuối thu rực đỏ ô cửa phía tây. Cô từ từ mở mắt ra, ngẩn ngơ hồi lâu, không rõ bây giờ là sáng hay tối, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng động, động tác của người trong phòng khách không giống động tác của anh, vặt vãnh và lề mề, thình lình một tràng âm thanh bất ngờ vang lên. Cô thử gọi:
- Mẹ…
Bà Vương Vĩ Lệ nhặt mấy đồng tiền xu vừa rồi không cẩn thận làm rơi lên rồi vội đẩy cửa bước vào:
- Dậy rồi à, mẹ làm con tỉnh giấc rồi. – Bà kéo rèm cửa ra, tỉ mỉ ngắm con gái. – Sao con lại gầy thế này, hàng ngày ở nhà ăn gì? Mẹ ở đó cứ lo lắng cho con, chỉ sợ… – Bà lảng sang chuyện khác. – Hai chị em con chẳng đứa nào khiến mẹ yên tâm cả, người ta có con trai, con gái khi già được hưởng phúc, còn số mẹ thì phải lao tâm lao lực.
Đồ Nhiễm hỏi mẹ:
- Em con ở đấy đã yên ổn chưa ạ? Bây giờ nó thế nào rồi?
Bà Vương Vĩ Lệ lắc đầu:
- Nó toàn tự làm khổ mình thôi, ra ngoài học hành bao nhiêu năm như thế, ngay cả một tấm văn bằng chuyên ngành cũng không cầm về được, làm sao dễ tìm việc đây? Nó bây giờ đang giúp cho công ty thương mại của đứa bạn nào ấy, một tí tiếng Anh cũng có thể gạt được người ta. Bây giờ thuê một căn phòng đơn cạnh công ty, một tháng hơn bốn nghìn tệ, nói là làm tốt thì được trích phần trăm. Ai mà biết được, lớn đầu rồi, mẹ không quản được nó nữa, chỉ mong nó đừng chơi bời lêu lổng, gây hoạ là phúc lắm rồi.
Đồ Nhiễm nói:
- Như thế cũng tốt, dù sao nó cũng không phải là tuýp người học hành, mới 22 tuổi, tranh thủ còn trẻ nên xác định phương hướng cho chuẩn, còn hơn là khi có tuổi rồi đi đường vòng muốn quay đầu lại. Người như nó thích hợp ra ngoài va chạm, không chịu vất cả một chút thì không lớn nổi.
Bà Vương Vĩ Lệ lại thở vắn than dài, một lúc sau lại cười nói:
- Tiểu Lục giờ vẫn tốt với con chứ?
Cô khẽ vâng, gật đầu.
Bà chỉ ra ngoài phòng khách:
- Mẹ vừa về đã thấy một bàn đầy thức ăn dùng đĩa úp lên, mẹ thấy nó chu đáo hơn trước nhiều, còn biết nấu cơm nữa.
Cô ngỡ ngàng hỏi:
- Anh ấy đâu ạ?
Bà Vương Vĩ Lệ nói:
- Đưa mẹ về là nó đi làm luôn. – Bà nhìn con gái nói tiếp. – Phụ nữ chúng ta thật ra yêu cầu cũng không cao, tìm một người điều kiện kha khá, biết nóng biết lạnh là được. Cũng như bố con đó, tuy mất sớm, nhưng ông ấy đối với mẹ rất tốt, cả đời này chưa bao giờ có ý ngoại tình, chỉ riêng điểm này thôi, mẹ cũng đã thấy đủ lắm rồi.
Đồ Nhiễm khoác áo, bước xuống giường:
- Đi ăn thôi, ngủ nguyên một ngày con đói lắm rồi.
Lúc bước qua bàn học, cô bất giác cúi nhìn, thấy túi rác trong sọt đựng giấy vụn đã được thay mới, cô không kìm được bèn hỏi:
- Mẹ, giấy lúc trước đâu?
Bà Vương Vĩ Lệ bước vào nhìn:
- Giấy gì cơ?
Cô chỉ tay xuống dưới gầm bàn.
Bà nói:
- Không biết, mẹ thấy thùng rác trong nhà đều sạch cả, chắc Tiểu Lục đổ đi rồi.
Cô không nói gì, bước vào bếp nhìn, quả nhiên thấy trên bàn bày mấy món ăn, trên bàn bếp còn có sữa tươi, trứng gà và một ít hoa quả, chắc buổi sáng sau khi cô ngủ, anh ra ngoài mua về. Cô xới cho mình và mẹ một ít cơm, hai người ăn qua loa một chút.