Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.
trả thù tính lăng nhăng của chồng nên đã ngủ với tên ăn mày trước cửa cung, sau đó lập lờ đánh lận con đen, sinh ra một đứa con trai. Ai ngờ tên ăn mày bẩn thỉu đó lại là vương tử chính cống, sự việc nhơ nhớp này bỗng chốc nhảy vọt, chuyển hoá thành một mối lương duyên trong trắng khiến mọi người đều hỉ hả. Song suy cho cùng, tiểu thuyết luôn hư cấu, luôn ngoắt ngoéo, quanh co khiến người ta không ngừng hy vọng, còn trong hiện thực, du côn vẫn là du côn, ăn mày vẫn hoàn ăn mày.
Nghĩ tới đây, Tô Mạt bất giác bật cười, cô bỗng phát hiện ra, lòng thông cảm của mình hình như càng ngày càng mai một đi.
Lôi Viễn về nhà, ngủ tới nửa đêm thì điện thoại réo rắt reo. Cũng không biết là ai, anh ta bèn nghe máy. Trong điện thoại vang lên tiếng phụ nữ ngọt ngào dễ nghe, anh ta nghĩ mãi, cảm thấy giọng nói này vừa xa lạ vừa quen thuộc, không dám xác nhận. Người kia bật cười trước, anh ta mới bán tín bán nghi nói:
- Quan Dĩnh?
- Em đây. – Quan Dĩnh vẫn cười. – Nghe giọng anh như vậy, rốt cuộc là thất vọng hay vui mừng quá đấy?
Lôi Viễn xoa mặt:
- Không phải, nửa đêm rồi, đầu óc phản ứng hơi chậm chạp.
Quan Dĩnh nói;
- Ừ, em nói với anh chuyện này, đến Tết em sẽ về.
Lôi Viễn ngỡ ngàng:
- Thật hiếm có quá thưa ngài, cuối cùng ngài cũng nhớ tới Tổ quốc nhân dân rồi, lần này về bao lâu?
- Xem tình hình thế nào đã, nếu có anh giai nào tốt muốn kết hôn thì không đi nữa. – Quan Dĩnh ngừng lại một lức. – Đến tuổi rồi, cũng phải suy nghĩ về những chuyện này. Bên này thế nào, có dự định kết hôn không?
Lôi Viễn lại sững sờ.
Thấy anh ta không lên tiếng, Quan Dĩnh hỏi thẳng:
- Sao thế? Hay là anh có lựa chọn khác rồi?
Lôi Viễn vò đầu:
- Không phải, em nói đột ngột quá. Hồi trước, vì chủ nghĩa tư bản mà em bỏ anh đi, bao nhiêu năm không về, giờ lại bảo với anh là muốn kết hôn. Em phải cho anh thời gian để tiêu hoá, đột ngột quá.
Quan Dĩnh cười khẽ:
- Em nghe ra rồi, những ngày tháng độc thân của anh quá thoải mái nên anh không muốn quay đầu nữa phải không?
Lôi Viễn cười:
- Cũng chẳng phải, đến tuổi rồi ai mà chẳng muốn tìm một người bạn đời? Chỉ có điều anh là đàn ông, không thể cứ suốt ngày bị một cô nhóc dắt mũi được, em nói đi là đi không chút lưu luyến, nói về là về mà về là đòi cưới ngay, thế anh là cái gì? Anh không thể có ý kiến, không thể bực tức sao, anh có dễ dãi không? Nếu là người khác thì đã ran đàn xẻ nghé từ lâu rồi.
Quan Dĩnh không nhịn được bật cười:
- Ừ, cũng phải. Nhưng anh cân nhắc thì cứ cân nhắc, em vẫn cứ phải nhắc nhở anh, em già rồi, đã sắp ba mươi, không còn là con nhóc con gì nữa, nếu anh đặt em lên bàn cân với mấy cô bé chanh cốm xung quanh thì không thể được. Em đưa ra phương án, đồng ý hay không thì tuỳ anh, nhưng trước khi trả lời, anh phải nghĩ cho kỹ, nghĩ kỹ rồi thì không thể phạm sai lầm nữa.
…
Lôi Viễn thật sự suy nghĩ thông đêm, thời gian còn lại anh ta không hề chợp mắt, khi trời hửng sáng mới hơi thiếp đi, vừa ngủ đã mơ.
Anh ta mơ thấy mình ôm hôn một người con gái, mới đầu không biết đó là ai, chỉ cảm thấy trông rất ưa nhìn, ôm vào lòng vừa ấm áp vừa mềm mại, cảm giác đó vô cùng tốt đẹp.
Anh ta nghĩ trong mơ, người này chắc là Quan Dinh, chắc chắn là Quan Dĩnh, nhất định là Quan Dĩnh, vì thế hôn mãi hôn mãi, anh ta bèn nói: “Em xem, anh vẫn còn cảm xúc với em, anh vẫn rất thích em.”
Người con gái ấy ngẩng đầu lên từ trong lòng anh, anh ta lại nhìn thấy Tô Mạt, rất rõ ràng, người anh ta ôm hôn, là Tô Mạt.
Anh ta giật mình tỉnh giấc, dường như hơi ấm và mùi hương bên người vẫn còn vương vấn. Anh ta nằm trên giường nghĩ ngợi rất lâu, cũng không biết đang nghĩ điều gì, chỉ nhớ khi cô xuất hiện trong giấc mơ của anh ta, mẹ kiếp, sao mà đẹp thế.
Ngày nào Lôi Viễn cũng nhìn lịch, ngày Quan Dĩnh trở về càng lúc càng gần.
Mỗi ngày, anh ta lại thầm mong ngóng nhận được điện thoại của Tô Mạt, nhưng cô như đã tan biến vào không khí, vừa không trả quần áo vừa không liên lạc với anh ta.
Anh ta đợi rất lâu, cuối cùng trong một lúc không thể kìm chế được, đã chủ động gọi điện cho cô, bảo cô văn phòng anh ta cho vé đi khu vui chơi nhân dịp Tết Dương lịch, anh ta không dùng đến, hỏi cô có muốn không, nếu muốn thì nhân dịp cuối tuần, thời tiết đẹp, đưa con bé đi chơi.
Tô Mạt suy nghĩ một lúc rồi đồng ý, lại hỏi bao giờ tới lấy vé.
Lôi Viễn nói, cô không cần phải mất công đến, hôm đó tôi ra ngoài có việc, tiện đường sẽ mang tới cho cô.
Sau đó họ hẹn nơi gặp nhau.
Con bé đã lớn thêm, biết nói biết cười, biết đi biết chạy, tuy thỉnh thoảng lại ngã oạch một cái, nhưng trông thần sắc rất tốt. Tô Mạt trong cũng không tệ, mặt mũi hồng hào.
Tô Mạt bảo anh ta, tôi ly hôn rồi, ly hôn theo thoả thuận, nhà anh ta đưa hai mươi vạn tệ, tám vạn tiền nuôi dưỡng còn lại vẫn còn nợ.
Lôi Viễn cười cười, cô nhanh nhẹn thật, tôi còn đang định giới thiệu luật sư mới cho cô.
Tô Mạt hỏi, sao lại giới thiệu luật sư cho tôi? Anh chính là luật sư còn gì?
Lôi Viễn cười cười không đáp.
Tô Mạt nói, anh ta vốn không kiếm đ