Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.
nghỉ ngơi, còn mình ở lại trông con. Bà Vương Vĩ Lệ nói không lại con gái nên đành quay về. Trước khi về bà gọi điện báo cho con rể.
May mà bên cạnh giường em bé có một chiếc giường đơn, buổi tối Đồ Nhiễm có thể ngủ trên đó. Ai dè mới chiếu đèn chưa được nửa tiếng thằng bé đã tỉnh dậy, nằm trên giường vừa khóc oe oe vừa dùng cánh tay bị châm kim giật miếng vải băng mắt ra.
Vừa sợ con chọc vào mắt, lại sợ bị lệch kim, cô vội vàng chạy tới bế thằng bé lên, dỗ mãi mà thằng nhóc không nín, không ăn, không ngủ, chỉ rên ư ử, cô đánh vật với cu cậu, lưng áo đẫm mồ hôi dính sát vào lưng.
Luống cuống không biết phải làm gì, Đồ Nhiễm bế con sốt ruột đi lòng vòng quanh phòng, đến lúc đầu óc choáng váng, toàn thân bủn rủn thì cửa phòng bật mở, Lục Trình Vũ bước vào, mang theo không khí lạnh từ bên ngoài, phảng phất gió bụi dặm trường.
Tim cô bỗng bình yên lại, nhưng mặt lại không tỏ vẻ gì, cố làm ra vẻ trấn tĩnh hỏi anh:
- Hôm nay anh không trực à?
- Nhờ người khác đổi ca. – Anh cởi áo khoác ra, rửa tay rồi mới bế con, nhỏ nhẹ vỗ về. – Hi, đàn ông chúng mình không khóc thế này đâu.
Đồ Nhiễm nói:
- Không chịu cho chiếu đèn, cũng không chịu bú, cứ khóc suốt.
- Không được mặc quần áo lại còn bị bịt mắt nên con cảm thấy không an toàn. – Nói rồi Lục Trình Vũ nhẹ nhàng lật thằng bé lại cho nó nằm sấp trên giường, cậu bé lại khóc tướng lên, hai tay ra sức khua khoắng, muốn nhổm người dậy, Đồ Nhiễm nhìn mà đau nhói tâm can.
Lục Trình Vũ lại cười:
- Nhóc ngoan, con mới được mấy ngày mà đã nhiều sức lực như vậy? – Nói rồi bèn lấy điện thoại ra chụp hình cho cậu bé.
Đồ Nhiễm ngỡ ngàng:
- Anh làm gì thế?
Lục Trình Vũ bế con lên:
- Chụp làm kỷ niệm, sau này con lớn thì đưa cho nó xem.
Cô không nén được, lườm anh một cái.
Lục Trình Vũ thoăn thoắt thay bỉm cho con:
- Không sao, khoảng tối mai là ổn thôi. Đêm anh trông cho, em nghỉ đi.
Cô vẫn không yên tâm:
- Nó không chịu ngoan ngoãn nằm yên trên giường đâu:
Anh đón lấy đứa bé rồi ngồi xuống ghế cạnh chiếc giường con:
- Đá Cuội ơi là Đá Cuội à, bố bảo con nhé, đàn ông chúng mình không thể khóc được đâu, phải kiên cường lên…
Đồ Nhiễm vừa nghỉ ngơi uống nước, nghe vậy suýt nữa phì hết cả ra, bụng bảo dạ, mới tám ngày tuổi chứ có phải tám tuổi đâu, nói lý lẽ thế có hiểu không?
Đá Cuội vẫn rên ư ử, Lục Trình Vũ lại nói tiếp:
- Con là đàn ông con trai, con mà khóc thì con gái nhà người ta sẽ cười cho, ai thèm theo con nào?
Tiếng khóc của Đá Cuội nhỏ dần, đôi mắt ngân ngấn nước tròn xoe nhìn bố.
Lục Trình Vũ cười cười:
- Thế mới phải chứ, con phải nhớ, đàn ông chúng mình là để những người phụ nữ như mẹ con dựa vào, trời có sập xuống mình cũng phải đỡ, cơn bệnh vặt này của con có là gì, ngủ đi là ổn thôi, chút khó khăn be bé này chơi một tí là qua thôi, phải không nào? Khi nào con lớn, sẽ còn phải đối mặt với nhiều chuyện phức tạp hơn, đến lúc ấy con cũng khóc à? Như vậy chắc chắn là không giải quyết được vấn đề gì.
Đá Cuội không khóc nữa, dựa vào lòng bố, đôi mắt đen láy lấp lánh, ra bộ trầm ngâm, đầy vẻ ông cụ non. Một lúc sau, hai mắt cu cập díp lại, ngáy khe khẽ.
Lục Trình Vũ khẽ thở hắt một hơi, đợi con ngủ say, anh rón rén đặt cậu bé đã được đeo băng mắt lên giường, bật đèn chiếu lên.
Thằng bé ngủ yên ổn rồi, Đồ Nhiễm mới thấy nhẹ cả người.
Lục Trình Vũ kéo dịch chiếc ghế lại, bò ra giường ngắm con trai, ngước mắt lên thấy Đồ Nhiễm vẫn đang trừng mắt nhìn mình thì nói nhỏ:
- Em mau ngủ đi, lát nữa con tỉnh giấc em lại không nghỉ ngơi được. Sao em lại bảo mẹ về nhà? Sức khoẻ em bây giờ sao trông nổi con?
Đồ Nhiễm vừa mệt vừa buồn ngủ, cơ thể chưa hồi phục, giờ cô chỉ hận không thể lăn ngay ra ngủ một giấc, đầu óc mụ mẫm, cô nói thẳng toẹt:
- Em bảo mẹ mai đi nhập hộ khẩu cho con.
- Mới mấy ngày, vội gì.
Đồ Nhiễm buột miệng nói ra những lời cô đã suy nghĩ hàng trăm lần:
- Làm cho nhanh để còn lấy giấy chứng nhận.
Lục Trình Vũ ngỡ ngàng:
- Giấy chứng nhận gì?
Lúc này Đồ Nhiễm đã hoàn toàn tỉnh táo, nhưng đã nói tới nước này, chi bằng nói thẳng ra cho xong:
- Giấy chứng nhận ly hôn, lúc trước anh nói rồi, sinh con xong sẽ giải quyết vấn đề, em vẫn nhớ.
Lục Trình Vũ vẫn bám vào thanh vịn của chiếc giường nhỏ ngắm con trai, Đồ Nhiễm thấp thỏm mãi cũng không thấy đối phương có động tĩnh gì, nhìn kỹ hơn mới thấy anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lòng cô hụt hẫng, lí nhí nói nhỏ:
- Đang nói chuyện với anh đấy, dù gì cũng phải phản ứng lại chứ.
Một lát sau, Lục Trình Vũ hé mắt ra nhìn cô:
- Nếu em nhất quyết muốn ly hôn, thì còn quan tâm đến việc anh có phản ứng hay không có phản ứng à?
Đồ Nhiễm nghẹn họng, lại nghe thấy anh nói một cách dửng dựng:
- Muốn ly hôn, em đành lòng bỏ mặc ai? Cứ cho là bỏ được anh đi, thì em đành bỏ con như thế sao? Sau này ít nghĩ vớ vẩn đi, trước hết phải chăm sóc tốt bản thân, chăm con cho tử tế, những việc khác đừng nghĩ quẩn quanh, càng nghĩ quẩn càng dễ mắc sai lầm, sẽ lơ là con cái. Bao nhiêu chuyện như vậy, em phải phân