XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341931

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1931 lượt.

Anh vừa viết vừa nói:
- Ở đây có ba vấn đề, thứ nhất, bỏ mặc con cái không quan tâm, thứ hai… không biết quý trọng sức khoẻ bản thân.
Cô nói:
- Anh mới nói có hai vấn đề.
Rất lâu anh không nói gì, một lúc sau mới nói:
- Cứ trừ 30 điểm trước rồi tính.
Đồ Nhiễm hừ một tiếng:
- Được, lát nữa em cũng trừ điểm của anh be bét.
Lục Trình Vũ chẳng màng đến cô mà tiếp tục viết tiếp, anh viết rất nhanh, chữ ngoáy tít.
Đồ Nhiễm liếc qua hàng chữ cuối cùng anh viết, thoáng sửng sốt:
- Anh viết lung tung cái gì thế kia?
Anh cúi xuống nhìn, không sai mà, có viết sai đâu.
Cô lườm anh sắc lẹm. Đèn không đủ sáng, cô ghé sát lại gần, chỉ vào hàng ý kiến dò đọc từng chữ, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm:
- À, em nhìn nhầm…
Anh tò mò:
- Em đọc thành chữ gì?
Cô hết sức ngại ngùng, mặt thoáng ửng hồng, ấp úng:
- Đọc sót hai chữ. – Rồi cô không nhịn được mà phê bình. – Chữ anh viết như rồng bay phượng múa ấy, nếu viết bệnh án mà cũng thế này thì người khác đọc làm sao được, em ghét nhất là bác sĩ viết ngoáy.
Lục Trình Vũ nghĩ một thoáng cũng thấy vui, chậm rãi đọc cho cô nghe: Độ kiên trì lạnh nhạt[14'>, trừ 20 điểm. Anh di ngón tay từ ý kiến thứ nhất xuống, tuyên bố:
- Cho nên em chỉ còn… 40 điểm, không đạt tiêu chuẩn.
[14'> Nguyên văn tiếng Trung có nghĩa là trì dục tính thái độ, Đồ Nhiễm đọc sót hai chữ trì dục (tức kiên trì), chỉ còn ba chữ là tính thái độ, nghĩa là “thái độ đối với tình dục”.
Đồ Nhiễm bất bình:
- Cách đánh giá này quá chủ quan, đã nói là mỗi mục 10 điểm, anh lại trừ những 20 điểm.
Hàng lông mày rậm của anh khẽ chau lại, anh hạ giọng:
- Điều cuối cùng rất quan trọng, hậu quả khá nghiêm trọng.
Nghe vậy, con tim Đồ Nhiễm khẽ rung lên, bất giác ngước mắt nhìn anh, ai ngờ anh cũng đang nhìn mình. Cô nhìn sang nơi khác, đưa tay cầm lấy tập hồ sơ cười nói:
- Yên tâm, con người em rất công bằng và khí khái, chưa từng chơi trò ăn miếng trả miếng.
Cô giở trang thứ hai, quả nhiêm nghiêm túc nghĩ ngợi.
Đáng tiếc, nghĩ tới nghĩ lui cũng không thấy anh có chỗ nào phải trừ điểm, điều này khiến cô kinh ngạc.
Tư duy của đa số phụ nữ thường thiên về cảm tính, đi theo tiếng gọi của con tim. Còn Đồ Nhiễm đã từng có lần cho rằng mình là thể biến dị, những suy nghĩ lí trí nhiều hơn một chút. Nhưng, khi người đàn ông đó thành tâm thành ý ngồi trước mặt cô, hy vọng được nghe ý kiến của cô, mọi bất mãn, mọi ai oán cất giấu trong long, mọi nỗi thất vọng mơ hồ trước đây, dường như trong phút chốc đã tan thành mây khói.
Lúc này đây, cô không khỏi thoáng chút ảo não về việc sẽ cho điểm anh như thế nào.
Rõ ràng, có một chuyện tới nay cô vẫn dè dặt không muốn đề cập tới.
Trong cơn phong ba nhỏ nửa năm trước, dường như cô đã vừa khóc vừa ầm ĩ mất hết mặt mũi, giờ nghĩ lại không khỏi cảm thấy thật khó tưởng tượng nổi, vừa hối hận vừa ngượng ngập, cô cho rằng mình hoàn toàn có thể xử lý tốt hơn như thế. Vì thế, cô quyết định né tránh chuyện cũ đó.
Trong ba khoảng thời gian, cô lần lượt trừ Lục Trình Vũ 10 điểm, vừa viết vừa nói nhỏ:
- Anh chẳng có lúc nào không bận cả, tưởng anh là mình đồng da sắc chắc… trừ hết.
Anh thoáng trầm ngâm:
- Sau Tết là bảo vệ luận văn, đến lúc đó được xét chức danh, không còn trực đêm mấy nữa, chắc sẽ khá hơn một chút.
Cô cười cười:
- Anh tự tin như vậy, chắc chắn được xét sao?
Anh thản nhiên đáp:
- Không còn khả năng khác.
Đồ Nhiễm liếc anh với vẻ không đồng tình, gập tập hồ sơ lại:
- Đánh giá xong rồi, cầm lấy đi.
Anh khẽ nhướn mày:
- Chỉ thế thôi à?
- Chỉ thế thôi.
- Không có gì muốn nói… hay muốn hỏi à?
- …
Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ, rồi lại trừ 10 điểm ở ô đầu tiên. Anh ngước lên nhìn cô, đợi cô giải thích. Cô cười cười:
- Khi đó anh từng nói với em một câu, em vẫn luôn nhớ.
Anh hỏi:
- Câu gì?
Cô khẽ thở dài:
- Khi em bảo anh… đứa con đầu tiên đã không còn, qua điện thoại anh hỏi em lại giở trò gì thế, anh còn nhớ hay không? – Không đợi anh lên tiếng, cô nói tiếp. – Bọn anh là bác sĩ, cứu người trị thương là đạo đức nghề nghiệp, nếu một bệnh nhân không cứu chữa được, tuyên bố tử vong, cứ thế ra đi trước mắt anh, anh sẽ có cảm giác gì? Trên đời này… có rất ít phụ nữ đem con ruột của mình ra làm trò đùa.
Anh nhìn cô mấy giây, nghiêm túc gật đầu:
- Chuyện này anh không đúng. – Anh trầm ngâm. – Nếu khi đó anh nói câu đó, thì anh xin lỗi.
Cô hơi bực:
- Sau này em nói chuyện với anh có phải luôn phải mang bút ghi âm, máy ghi âm theo người hay không?
Anh cũng cũng bất đắc dĩ:
- Anh thật sự không nhớ.
Cô lườm anh, rất lâu sau mới lên tiếng:
- Bây giờ khi nhìn Đá Cuội… em cứ nghĩ đứa bé ấy trông sẽ thế nào, nếu nó có thể ra đời… – Chưa dứt lời cô đã thổn thức. Cô cúi đầu, lật tờ giấy viết tiếp. – Nói mà không chịu thừa nhận, trừ 20 điểm.
- Đồ Nhiễm! – Lục Trình Vũ nắm lấy tay cô, giọng hơi trầm xuống. – Anh xin lỗi.
Cô giật tay ra, viết tiếp: Xin lỗi muộn, trừ 20 điểm.
Anh rất tiếp thu:
- Được, sau này anh sẽ chú ý, em đừng giận.
Cô gập