Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

i, hẻo lánh, không bến xe buýt, không taxi, cô đành bước từng bước về, xui xẻo là hôm nay cô đi giày cao gót. Mới đầu cô còn hơi lạnh, lòng thoáng lo lắng, không kịp để ý đến cái chân đau bèn vội rảo bước thật nhanh, đi được một lúc người lại ấm lên. Cô nghĩ, Lý Đồ nói đúng.
Điện thoại trong túi xách reo lên, cô chần chừ một lúc rồi mới lấy ra nghe, hoá ra là tên nhãi Lý Đồ đang nhăn nhở cười ở bên kia đầu giây:
- À lố. – Cậu ta nói. – Có muốn em quay lại đón chị không? Nếu chị không về nhà thì em sẽ quay lại đón chị.
Đồ Nhiễm chẳng còn sức mà đối phó với cậu ta, bèn cụp máy luôn. Một lúc sau Lý Đồ gọi lại, nhưng cô từ chối hết. Vật vã trên đường gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đã nhìn thấy cổng tiểu khu.
Bốn bề tĩnh mịch, tuyết vẫn đang rơi, ngọn đèn đường vẫn lặng thầm toả sáng, chỉ không còn thấy bóng người đứng đợi dưới đèn.
Đồ Nhiễm bần thần đứng dưới ngọn đèn đường một lúc, càng lúc càng cảm thấy mình thật ngu ngốc. Cô từ từ cất bước đi về phía toà nhà, đến trước cửa mới rút chìa khoá, chùm chìa khoá kêu leng keng, đèn cảm ứng âm thanh bên trong bật sáng. Nhìn thấy người ngồi trên bậc thềm, cô ngỡ ngàng:
- Sao anh lại ở đây? Tìm em có chuyện gì? Sao không vào nhà ngồi đợi?
Lục Trình Vũ vẫn ngồi đó nhìn cô:
- Dạo này ngày nào em cũng về muộn như thế à?
Đồ Nhiễm bước tới bấm thang máy:
- Cũng không phải, hôm nay hơi muộn một chút, xảy ra một chút chuyện.
Anh hỏi:
- Chuyện gì?
Cô nghĩ một lát, không trả lời.
Anh đứng dậy bước tới gần cô, lời ngắn ý dài:
- Em không phải là con gái chưa chồng, em còn có con, có nhớ không?
Cửa thang máy mở ra, Đồ Nhiễm chặn cửa, chưa đi vào vội, ngoái lại nhìn anh.
- Bình thường ban ngày em trông con, buổi tối mẹ em trông nhiều hơn một chút, không phải ngày nào em cũng về muộn như thế này, anh không cần phải lo lắng cho con trai anh, mẹ em chăm sóc nó rất chu đáo.
- Anh không lo việc này. – Lục Trình Vũ đứng sát lại phía cô, nhíu mày nói. – Lại hút thuốc à?
- Không, người khác hút nên bị ám mùi.
- Thế cũng là hút thuốc bị động. Có uống rượu không?
- Không.
Anh gật đầu:
- Đồ cay đồ mỡ cũng không được ăn, thức ăn bên ngoài không sạch sẽ.
Cô nói:
- Em biết
Anh nói:
- Bây giờ có phải Đá Cuội uống sữa bột nhiều hơn không, con còn bé như vậy, vẫn nên bú mẹ là chính.
Đồ Nhiễm nói:
- Hết kỳ nghỉ đẻ em phải đi làm, bú mẹ không tiện, từ từ uống như thế này, sau này cai sữa cũng sẽ không khó chịu lắm.
Lục Trình Vũ ngẫm nghĩ:
- Sau nửa tuổi cai sữa thì tốt hơn, em chịu khó một chút, có thể… ờ, vắt ra bình dự trữ trong ngăn đá.
Cô ờ một tiếng.
Anh nhìn cô:
- Cứ qua quýt với anh không có tác dụng gì đâu, chuyện này rất quan trọng với con.
Cô nói:
- Hay là thế này đi, anh nuôi một con bò sữa là xong.
Anh chẳng thèm suy nghĩ:
- Sữa bò không dễ tiêu bằng sữa mẹ.
Cô nói:
- Đêm hôm khua khoắt, anh còn muốn đứng trong thang máy tranh luận với em về sự khác nhau giữa sữa mẹ và sữa bò à?
Trông Lục Trình Vũ cũng không thoải mái gì:
- Anh vẫn nói câu đó, có rất nhiều việc, em phải nắm lấy trọng điểm, nhiệm vụ hàng đầu của em hiện giờ là chăm con cho tốt, chăm trẻ con cần có tinh thần trách nhiệm.
Đồ Nhiễm vừa nói vừa bước vào thang máy:
- Thời gian em ở cạnh con nhiều hơn anh rất nhiều, em rất có tinh thần trách nhiệm.
Lục Trình Vũ tinh thần mệt mỏi, đứng ở ngoài không đi, cũng không vào trong, giống như đang suy nghĩ, sau đó mới nói:
- Sau này về sớm một chút, nếu không anh sẽ cứ đợi ở đây, trừ phi em hy vọng anh chết sớm vì lao lực.
Cô không nói không rằng, nhân lúc thang máy khép lại, bĩu môi trêu người đứng ngoài.
Về đến nhà, Đồ Nhiễm rón ra rón rén vào phòng bà Vương Vĩ Lệ thăm con trai. Da cậu nhóc trắng trẻo, khi ngủ, những mạch máu nhỏ xanh xanh dưới da thấp thoáng ẩn hiện, lông mi vừa rậm lại vừa dài, cái mũi nhỏ xíu thẳng tắp, đôi môi bé xinh mềm mại hơi mím lại… Tất cả, khiến người phụ nữ trẻ lần đầu làm mẹ khi bế con lên liền không muốn buông tay.
Đồ Nhiễm vẫn còn đang ngắm con thì bà Vương Vĩ Lệ do ngủ không sâu nên đã lập tức tỉnh lại. Cô vội nói, mẹ ngủ đi, con bế cháu về phòng.
Bà ừ một tiếng:
- Vừa mới thay bỉm cho nó… Hôm nay Tiểu Lục đến, con lại không có nhà!
Cô không nói gì, cẩn thận bế con lên, nhìn thấy trên tay thằng bé đeo một chuỗi vỏ sò màu trắng, bèn hỏi:
- Cái này ở đâu ra đây ạ?
Bà Vương Vĩ Lệ nhìn sang:
- Chắc là bố nó mang đến cho nó chơi đấy, con bỏ ra đi, trẻ con da còn non, đừng để bị cứa phải.
Đồ Nhiễm đặt con xuống, tắm rửa xong xuôi bèn nằm trên giường ngắm nghía chuỗi vỏ sò, mỗi chiếc vỏ đều nhỏ xíu, óng ánh, ở giữa được người ta tỉ mẩn đục một lỗ nhỏ, rồi dùng một sợi dây mảnh xâu lại với nhau. Lòng cô thoáng rung động, thử đeo vào tay mình. Đá Cuội đeo rất rộng, còn tay cô lại vừa in.
Trước khi tới thăm con trai, Lục Trình Vũ vừa mổ xong một ca, xong việc đã bảy, tám giờ tối.
Một cô bé y tá bình thường vẫn năng nổ, hoạt bát ra ngoài mua cơm tối cho mọi người, bê về mấy cân bánh ba