Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
tập tài liệu lại, dúi cho anh:
- Bây giờ tổng điểm của anh thấp hơn em.
Lục Trình Vũ lật bảng biểu ra nhìn lướt từ đầu đến cuối:
- Anh cảm thấy, giữa chúng ta không có vấn đề gì to tát, những vấn đề này chúng ta đều có thể từ từ điều chỉnh. Bây giờ việc duy nhất cần giải quyết, hai chúng ta, ba chúng ta không thể cứ mỗi người một nơi như hiện nay.
Đồ Nhiễm dựa trên lưng ghế, giọng điệu không vừa:
- Chuyện này đợi anh được xét chức danh xong rồi tính.
Anh nhìn cô.
Cô nói tiếp:
- Nếu không được xét, em còn tìm đến người như anh làm gì, đúng là chẳng có tí ưu điểm nào.
Lục Trình Vũ có phần khó chịu:
- Em không tìm anh thì định tìm ai?
- Tìm ai cũng không tìm anh, em phải chọn người nào đó có nhà, có xe, biết lo cho gia đình.
- Anh cũng có nhà, có xe, anh cũng muốn lo cho gia đình, chỉ có điều giai đoạn này không có thời gian.
Cô cả cười:
- Bác sĩ Tiểu Lục, xin hỏi xe anh là hiệu gì, nhà anh có mấy phòng? Đều do anh tự kiếm hết sao?
Đồ Nhiễm biết hiện giờ mình đã có thêm một tật xấu, chỉ cần có cơ hội là cô sẽ dùng mọi lời lẽ để châm chọc ai kia.
Nhưng ai kia luôn có thể phản ứng lại, rất hờ hững, anh nói:
- Anh vẫn kiếm được một chút, chỉ có điều thời gian học hơi dài, khởi điểm hơi muộn, cứ từ từ tiến vậy. Em cũng đã tiếp xúc với giới bác sĩ nhiều năm nay, chắc cũng nắm được mức lương của bác sĩ thông thường. – Thấy cô không nói gì, anh lại chêm thêm một câu không chút thiện ý. – Trước khi kết hôn chắc cũng hiểu rất rõ rồi chứ.
Trong sự chế giễu và phản kháng giữa hai người, cô nhiều lần thất thế, là bởi vì sự mỉa mai của cô dành cho anh không xuất phát từ thực tâm.
Cuối cùng, cô dành tự cười nhạo mình. Cô nghĩ, mình chính là “vật thô tục” và “vật xuẩn ngốc” mà một nhà sư, một đạo sĩ đã nhắc tới trong Hồng Lâu Mộng[15'>.
[15'> Hồi thứ nhất của Hồng lâu mộng kể về một hòn đá do bà Nữ Oa vá trời bỏ lại. Viên đá đã được tu luyện nên có lin tính, một hôm gặp một đạo sĩ và một nhà sư tới chỗ nó ngồi, kể chuyện hồng trần vinh hoa phú quý, hòn đá động lòng bèn mượn tiếng người, cất tiếng tự xưng là “vật xuẩn ngốc”.
Thấy cô không nói gì nữa mà chỉ cười cười, Lục Trình Vũ lại càng thêm tò mò, hỏi cô cười cái gì.
Cô nói:
- Bây giờ em chính là mắt một con cá chết.
Lục Trình Vũ không hiểu.
Cô đành nói:
- Trước đây có người từng nói, con gái trước khi lấy chồng là bảo ngọc vô giá; sau khi lấy chồng sẽ biến thành viên ngọc chết phai mờ ánh sáng; khi già đi, thì chính là mắt con cá chết[16'>. Có lẽ ngay trước khi cưới em đã là mắt con cá chết rồi.
[16'> Câu nói của Giả Bảo Ngọc trong Hồng lâu mộng, nguyên văn: “Khi con gái chưa đi lấy chồng, khác nào một hạt chân châu rất quý; lấy chồng rồi, không hiểu sao lại sinh ra rất nhiều tật xấu. Dù vẫn là hạt chân châu đấy, nhưng đã trở thành hạt châu chết, phai mờ ánh sáng; đến già đi thì không phải hạt châu, mà là mắt cá đấy! Cũng là một người, sao lại hoá ra ba dạng như thế?
Lục Trình Vũ không cười, đăm chiêu nhìn cô, cuối cùng kết luận:
- Đồ Nhiễm, con người em nói ra thì không phức tạp đến mức ấy, chẳng qua là trong ngoài bất nhất, ngoài lạnh trong nóng. – Nói xong câu này, anh khẽ nghiêng người, một tay đặt trên vô lăng trước mặt, nhìn cô đăm đăm rồi hạ giọng hỏi nhỏ. – Anh nói có đúng không?
Đồ Nhiễm nhất thời ngơ ngác, cô vội che giấu, nhỏ giọng nói:
- Đây cũng là ý kiến của anh đối với em phải không, mau trừ điểm thôi.
Sau đó cô nghe thấy anh cười khẽ, trán bị cốc cho một cái, anh nói:
- Sau này đừng có ngốc như vậy nữa, biết không?
Lần này cô lại không kịp đề phòng, đành đưa tay xoa trán:
- Sau này đừng có động chân động tay nữa, biết không?
Anh bình thản trả lời:
- Như thế mà đã tính là động tay động chân rồi?
Cả hai nhất thời không nói gì.
Ngoài cửa xe tuyết rơi dày đặc, mênh mông vô tận.
Gió cuốn mưa lọt qua khe cửa chưa khép chặt, hắt lên tay, bầu trời xanh thẳm ánh lên sắc hoàng hôn dịu dàng, tĩnh lặng dưới ánh đèn, trong toà nhà đôi lúc lại vang lên tiếng người trò chuyện, rõ là ở kề bên mà lại như xa xôi diệu vợi. Đồ Nhiễm cầm khăn lên quấn từng vòng quanh cổ, Lục Trình Vũ nhìn cô, thoáng ngập ngừng, không lên tiếng.
Khó khăn lắm Đồ Nhiễm mới gạt được suy nghĩ ra khỏi đầu, thực sự nhớ ra điều gì bèn vừa đội mũ vừa nói:
- Biết không? Bạn anh với bạn em… hai người họ thành đôi rồi.
Lục Trình Vũ nghe mà ngỡ ngàng:
- Ai với ai cơ?
Đồ Nhiễm nói rõ hơn:
- Lôi Viễn và Tô Mạt.
- Tô Mạt là ai?
Đồ Nhiễm nhủ thầm người này trí nhớ kiểu gì thế, chỉ cần không nói tới chuyên môn là đầu óc hệt như con cá gỗ, chẳng nhớ nổi điều gì. Cô đành nói:
- Chính là người lần trước bế con đến nhờ anh liên hệ giường bệnh đấy, sau đó chồng cậu ấy đòi ly hôn, cậu ấy muốn tìm luật sư, anh liền giới thiệu Lôi Viễn cho cậu ấy.
Lục Trình Vũ ngẫm nghĩ:
- Thì ra là cùng một người.
Đồ Nhiễm gật đầu:
- Vâng, hai người họ quen nhau như thế rồi thành đôi, hôm nay em đến chỗ Chu Tiểu Toàn, qua thăm Tô Mạt và con cậu ấy, nghe cậu ấy nói thế.
Lục Trình