Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1925 lượt.

ết điểm và sai lầm của đối phương, cùng tránh gây tổn thương cho nhau, không hẳn đã không là tình yêu.
Chu Tiểu Toàn nghe vậy thì sung sướng, nói với Đồ Nhiễm:
- Mình không có kinh nghiệm này, những lời này là để nói với phụ nữ đã có chồng,
Đồ Nhiễm nhẹ nhàng ôm lấy Tô Mạt:
- Trước đây mình lo lắng cho cậu, giờ thì mình khâm phục cậu, tới nơi rồi nhớ gọi điện cho mình, giữ gìn sức khoẻ.
Tô Mạt gật đầu, ba người cùng tạm biệt.
Tô Mạt đẩy hành lý vào bên trong, xung quanh dần đông đúc hơn, Chu Tiểu Toàn vẫn cứ liến thoắng trước mặt Đồ Nhiễm. Con người cô ấy là như vậy, càng ở trong tình cảnh này, càng nói nhiều.
Đồ Nhiễm không nhớ Chu Tiểu Toàn đã nói những gì, sự chú ý của cô dồn hết lên người Tô Mạt. Trông Tô Mạt hồng hào, phấn khởi, bừng bừng nhiệt huyết, hơn hẳn trước đây, nhưng từ đầu tới cuối, sâu thẳm trong đáy mắt cô ấy, dường như vẫn ánh lên một nét lạ thường, dù chỉ thoáng qua.
Tô Mạt đứng ở cửa kiểm soát an ninh, ngoảnh lại một lần nữa, ánh mắt xuyên qua đám đông, tìm về xa xăm.
Cô ấy đang tìm kiếm.
Cuối cùng, vẻ mặt khác lạ ấy trong giây lát hoàn toàn bị giấu kín, đôi mắt cô như hòn đá màu đen nhúng chìm trong dòng nước trong veo ấm áp, khoé miệng cô khẽ vẽ lên một nụ cười nhàn nhạt.
Theo ánh mắt ấy, Đồ Nhiễm nhìn thấy Lôi Viễn đang đứng cách đó không xa.
Họ cứ đứng như thế, cách nhau một đám đông đang không ngừng chuyển động, không lùi một bước cũng không tiến thêm một bước, cho tới khi Tô Mạt quay người rời đi, bước chân vừa nhanh nhẹn vừa mạnh mẽ.
Lôi Viễn vẫn đứng yên nơi đó.
Có lẽ ngay giây tiếp theo, cô ấy sẽ lại xuất hiện. Có lẽ cả đời này, cô ấy sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Rất lâu sau, anh ta mới tìm một chỗ bên cạnh để ngồi xuống.
Mấy đêm trước, dường như bọn họ vẫn còn bên nhau, Tô Mạt nói, em biết cái khó của anh, em tự biết sức mình, anh không cần phải nghĩ ngợi nhiều.
Hôm đó tuyết rất lớn, chẳng bao lâu sau mặt đường đã trắng xoá.
Mấy đêm sau đó, đã nói không gặp nhau nữa, Lôi Viễn ngủ không yên giấc suốt mấy đêm liền, cuối cùng trằn trọc tới sáng nay, anh ta vẫn tới, cô không hề biết. Đã nói không gặp nhau nữa, nhưng anh ta vẫn tới.
Lôi Viễn ngồi trên ghế, không biết là bao lâu.
Điện thoại trong túi áo bỗng rung rì rì, anh ta không muốn nghe, rồi một suy nghĩ nào đó bất chợt lướt qua đầu, anh ta gần như cuống quýt lôi điện thoại ra, vội vàng nghe máy. Đầu dây bên kia có tiếng phụ nữ lọt vào tai, đang cười:
- Alô, đã bảo hôm nay tới đón em, sao chẳng thấy anh đâu?
Lôi Viễn ngồi đó, định thần lại:
- Quan Dĩnh. – Anh ta ôm trán. – Xin lỗi, anh quên mất… Em, đến rồi à?
- Ừ, đến rồi. – Quan Dĩnh vẫn cười, dần dần, tiếng cười như kề ngay bên cạnh. Cô nói. – Lại trêu em phải không, rõ ràng đã ở đây rồi mà còn lừa em.
Lôi Viễn ngước mắt lên, một cô gái trẻ dáng vóc cao ráo, khí chất nhanh nhẹn đang đứng ngay trước mặt.
Sau này, Lôi Viễn và Lục Trình Vũ tán gẫu với nhau, anh ta chỉ vào tim mình, vẻ mặt bi thương:
- Lúc ấy tôi nhìn cô ấy ra đi đầu không ngoảnh lại, chỗ này của tôi khó chịu như đang nứt toác ra, cậu có biết không?
Lục Trình Vũ không khỏi phá ra cười.
Lôi Viễn hằm hằm lườm anh:
- Mẹ kiếp, cậu máu lạnh vừa thôi, tôi nói với cậu cũng như nói với đầu gối, cậu chẳng tài nào hiểu nổi.
Lục Trình Vũ vừa lái xe vừa gật đầu:
- Đúng, tốt nhất là cậu đừng nói với tôi làm gì.
Lôi Viễn không chịu, tiếp tục lải nhải:
- Khi đó cả người tôi rã rời, mẹ kiếp bao nhiêu năm rồi tôi không có cảm giác ấy, hồi trước là Quan Dĩnh đòi chia tay, khi đó vẫn chỉ là một thằng nhóc, đã bao nhiêu năm rồi…
Lục Trình Vũ lại không nhịn được bật cười.
Lôi Viễn thoáng bối rối:
- Người anh em à, cậu đừng cười nữa có được không, tôi biết mình không đủ bản lĩnh. Đúng, bây giờ tôi đã có tuổi, bọn 9x đều gọi tôi là chú, nhưng tuổi có cao hơn nữa thì cũng có tình cảm lãng mạn chứ hả? Cũng giống như khi cậu chia tay với Lý Sơ Hạ, khi đó cậu không có cảm giác này sao? Tôi không tin là cậu không có, nếu bảo bây giờ cậu không có thì tôi tin. Người như cậu, có tuổi rồi, chỉ nghĩ tới trách nhiệm và nghĩa vụ, cậu nói xem cậu sống mệt mỏi biết bao.
Trong thoáng chốc Lục Trình Vũ không nói gì, một lúc sau anh mới lên tiếng:
- Nếu trong lòng cậu đã có người khác, thì đừng kết hôn với Quan Dĩnh nữa, cô ấy rất tốt, đừng để cô ấy phải lỡ dở.
Lôi Viễn ngả người trên ghế:
- Không phải là tôi không có tình cảm với Quan Dinh, thích cô ấy bao nhiêu năm, rồi lại nhớ nhung bao nhiêu năm, sao không có tình cảm được, cô ấy muốn về nước tôi vui biết bao. Con người có lúc vẫn luôn mâu thuẫn, có sẵn trước mặt thì cậu khó tránh khỏi không buông ra, nhưng nếu không có ở trước mặt, cậu lại không thể không nhớ tới, cậu nói có phải không?
Lục Trình Vũ lắc đầu:
- Cậu đã nói thế thì tôi còn có thể nói gì.
Lôi Viễn bỗng ngồi thẳng dậy, hỏi rất nghiêm túc:
- Câu này, cậu nhất định phải trả lời tôi, tôi nghĩ đi nghĩ lại mãi mà vẫn không thông, ban đầu sao cậu có thể nhẫn tâm từ bỏ Lý Sơ Hạ hả?
Xe chạy tới ngã tư, L