Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
Đồ Nhiễm em ra đây mà xem, đồ của em thì vứt bừa vứt bãi được nhỉ, tiêu chuẩn kép đấy à.
Đồ Nhiễm thò tay chỉnh lại vỏ bọc sofa, sắp xếp lại đống chai lọ, lại nhặt mấy cái lá vàng rụng đặt ở bên cạnh rồi chạy đi lấy máy ảnh chụp, sau đó đưa cho anh xem:
- Anh không thấy kết hợp màu sắc như thế này trông rất nghệ thuật hay sao?
Lục Trình Vũ cảm thấy đi so đo với phụ nữ đúng là mất thời gian.
Buổi tối họ ngồi trên sofa xem ti vi, Đồ Nhiễm không thích phim truyền hình, anh xem kênh nào cô xem kênh ấy.
Cô không xem ti vi mà chỉ nghe, lúc thì đọc một quyển sách, lúc thì bận rộn thêu thùa may vá. Lục Trình Vũ thấy cô lấy mấy miếng vải hoa màu sắc rực rỡ, rồi cả những bông vải và bìa cứng không biết moi ở đâu ra đính lại với nhau, chẳng lâu sau đã làm được một hình trụ tròn, có cả nắp. Cô vứt hết đống chai lọ của mình vào trong rồi nói:
- Lần này thì ổn rồi, anh không còn gì để nói nữa nhé.
Thấy bàn tay cô mảnh mai, linh hoạt, Lục Trình Vũ không khỏi khen ngợi:
- Được đấy, có thể vào phòng mổ giúp người ta khâu chỉ đấy.
Cô cười đắc ý:
- Hồi trước em nghe người ta nói, điều kiện để làm bác sĩ khoa Ngoại là tim sư tử, mắt đại bàng, tay phụ nữ, để em xem tay anh nào, có giống tay phụ nữ không?
Anh đưa tay ra.
Cô nắm lấy bàn tay anh ngắm nghía, còn đặt tay mình lên trên so sánh một hồi:
- To hơn hẳn tay em thế này, không đủ điều kiện rồi, chàng bác sĩ ơi, anh có mổ cho người ta được không đấy?
Bàn tay phụ nữ mịn màng, mềm mại, anh cảm thấy như có một sợi lông vũ nhẹ lướt qua lòng bàn tay mình, vừa tê vừa ngứa, bèn nói:
- Thực ra anh không phải là bác sĩ.
Đồ Nhiễm cười cười nhìn anh:
- Thế thì là gì?
Anh lật tay cô lại nắm một cách hết sức tự nhiên:
- Lát nữa cho em biết. – Anh cầm điều khiển lên tắt ti vi.
Cô hơi thảng thốt, cánh tay bất giác khẽ rụt về phía sau nhưng không được, bèn ngừng lại một lúc rồi mới nói:
- Vậy thì là đồ tể rồi.
Anh cười, đưa mắt nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn cô:
- Muộn rồi.
Cô cúi đầu mân mê mấy thứ đồ khâu vá đặt bên cạnh:
- Anh có thể đọc sách thêm một lát mà.
Anh ngả người trên sofa:
- Hôm nay không muốn đọc.
Cô không lên tiếng, anh cũng không nói gì, cả hai cứ ngồi như vậy, không khí có phần khác thường. Một lát sau, chuông điện thoại reo.
Không ai nghe.
Cô nói nhỏ:
- Điện thoại của anh.
Anh đưa mắt nhìn về nơi phát ra tiếng chuông, bấy giờ mới buông tay cô ra, đứng dậy bước tới cái tủ thấp ở gian ngoài để lấy điện thoại.
Thời gian nói chuyện không ngắn.
Người gọi điện là bác sĩ trực, ăn nói lắp ba lắp bắp. Không đợi anh ta nói hết, Lục Trình Vũ đã hỏi thẳng vài vấn đề, có được câu trả lời bèn cúp máy, lấy quần áo treo trên giá mặc vào nhanh như chớp, trước khi ra cửa anh nói:
- Anh tới bệnh viện.
Một lúc sau, không thấy ai lên tiếng, anh bèn quay trở lại.
Ti vi đã tắt, Đồ Nhiễm đang dựa vào đầu giường đọc sách, cô đã thay váy ngủ, mái tóc dài buông xõa một bên, cổ áo hơi trễ… hoặc có thể nói là căn bản không có cổ áo, hai dây áo treo trên bờ vai đầy đặn, lớp vải phía dưới ôm sát người. Thấy anh đứng ở ngoài cửa nhìn mình, cô khẽ mỉm cười:
- Nghe thấy rồi, anh đi mau đi.
Anh bỗng cảm thấy không cam tâm, chân không bước vào nhưng cũng không muốn bước ra. Đấu tranh một lúc, anh đành bất đắc dĩ xoay người đi ra cửa, lại nghe thấy cô hỏi:
- Bao giờ anh về?
Anh nghĩ một lúc:
- Chắc phải đến sáng mai.
Cô ừ một tiếng rồi nói nhỏ:
- Anh về sớm nhé.
Tim run lên, anh dặn cô:
- Em khóa cửa cho kỹ.
Tảng sáng anh ra khỏi phòng mổ, đợi bệnh nhân dần ổn định lại mới chuẩn bị hồi dinh. Đồng nghiệp trực ca sau rủ anh cùng đi ăn sáng, anh từ chối luôn, không cần suy nghĩ.
Có đồng nghiệp cười nói:
- Người ta vừa về nước, vừa tân hôn lại vừa tiểu biệt, đương nhiên phải tranh thủ thời gian về ăn cơm vợ nấu, đâu có thể lông bông như cái lũ già đầu bọn mình.
Mọi người cười ồ lên vui vẻ, bác sĩ chủ nhiệm cùng mổ vỗ vai anh nói:
- Khá lắm, tay không cứng tí nào, ca mổ rất thành công. Một thời gian nữa lên phó chủ nhiệm là có thể danh chính ngôn thuận cầm dao mổ chính. Chàng trai trẻ ơi, hồi trước khi tôi được lên phó chủ nhiệm cũng phải qua 35 rồi đấy.
Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, vị chủ nhiệm kia lại nói:
- Làm người nhà của mấy kẻ làm nghề này như chúng ta cũng chẳng dễ dàng gì, dăm bữa nửa tháng không thấy mặt đâu là chuyện thường, người nhà cậu không có ý kiến gì đấy chứ?
Anh nói:
- Cũng ổn, cô ấy hoàn toàn có thể hiểu được.
Thậm chí hiểu tới mức chưa từng hỏi tới, chỉ trừ ngày hôm qua.
Nhưng dù anh có về nhà muộn đến mấy, trong bếp nhất định sẽ có cơm canh nóng hồi tươi mới, hoặc là trước khi đi làm, cạnh tủ quần áo luôn treo một bộ đồ là lượt phẳng phiu, bất kể anh có ăn, có mặc không, cô cũng luôn chuẩn bị.
Mới chỉ mấy ngày, thói quen của anh đã vô thức thay đổi, dần dần bắt đầu tự cho phép bản thân mình hưởng thụ cơm bưng nước rót một cách ỷ lại và ì trệ.
Trên đường về, Lục Trình Vũ không nghĩ tới chuyện gì khác, bước chân thoă