Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
g sinh, nghe nói phu nhân của ngài là bà chủ của một thẩm mỹ viện quy mô lớn, không biết ngài có bái Cố phu nhân làm thầy không?
Cố Viễn Hàng cũng cười, gật đầu đáp:
- Quả thật, học được nhiều từ cô ấy.
Hai người tán gẫu vài câu, chủ đề vô tình hữu ý xoay quanh gia đình của Cố Viễn Hàng, nói về sự nghiệp của vợ anh ta, về dưỡng sinh, thẩm mỹ, về các hạng mục hiện nay và kế hoạch của công ty, chỉ không nói về thứ anh ta có hứng thú nhất.
Thâm tâm Cố Viễn Hàng thừa hiểu điều đó, bất giác cảm khái thời gian như nước chảy, cô bé này đâu còn là tờ giấy trắng như trước kia, cũng không biết bị người đàn ông như thế nào viết lên vài mét, khiến giờ đây mọi ám chỉ hay bày tỏ công khai của anh ta dần dần vô hiệu.
Hôm Đồ Nhiễm đi, Lục Trình Vũ hiếm hoi có được một ngày nghỉ, sau đó lại làm việc liên tục 36 tiếng đồng hồ, tới tận chiều tối ngày thứ ba. Về nhà nhìn, bếp núc vẫn vắng tanh, lạnh lẽo. Tắm xong, anh kiểm tra màn hình điện thoại bàn trong nhà, không có cuộc gọi đến. Một lúc sau, di động nhận được một tin nhắn.
Đồ Nhiễm nói: khoảng chín giờ tối về đến nhà.
Lục Trình Vũ vốn tưởng về nhà sẽ có cái ăn, ai dè vị này còn về muộn hơn cả anh. Anh đành nhấc điện thoại gọi đồ ăn bên ngoài, nhiều dầu mỡ, mặn chát, lại lắm tinh bột, ăn qua quýt vài miếng cho no bụng, đi loanh quanh trong nhà một vòng, nhìn chỗ nào cũng cảm thấy ngứa mắt.
Căn phòng bé bằng bàn tay, lại sạch sẽ, ngăn nắp quá mức, không chút tự do, thoáng đãng.
Anh liếc nhìn đồng hồ, thấy đã sắp chín giờ, bèn vào nhà tắm, lôi quần áo bẩn chất đống suốt mấy ngày liền ra giăng lung tung, rồi lại đem mấy đôi giày trong tủ giày ra vứt ở lối vào, bát đũa đã dùng bây giờ tuyệt đối không rửa nữa, đặt mấy cái trong bếp, mấy cái trên bàn nước, lại ôm mấy quyển sách trong phòng làm việc ra vứt trong phòng khách, cuối cùng kéo cho sofa xộc xệch, thảm cũng cuộn một bên lại.
Xong xuôi, tâm tình anh bỗng thoải mái hẳn.
Lúc Đồ Nhiễm bước vào nhà, đầu óc hơi váng vất.
Cô nén giận không lên tiếng, trong nhà bừa bãi lộn xộn lại chẳng thấy bóng người đâu. Cô liếc về phía phòng ngủ, ngọn đèn bàn sau bức bình phong đã được bật lên, Lục Trình Vũ đã thay chiếc áo phông ngắn tay và chiếc quần dài mặc ở nhà, đứng trước bàn đọc sách.
Hai chân anh hơi giạng ra, một tay thỉnh thoảng lật sách, tay kia cầm chiếc tạ tay, cánh tay co duỗi, nâng lên đặt xuống theo cái tạ, gân xanh trên cánh tay nổi gồ, bắp thịt hơi nhô lên.
Đồ Nhiễm biết anh có thói quen này, bình thường chẳng mấy khi rảnh rỗi, việc đứng mổ lại tiêu hao thể lực, vì thế anh luôn tận dụng thời gian để luyện tập.
Nhưng sao bây giờ cô cứ thấy trong dáng vẻ thảnh thơi kia có cái gì đó như đắc ý, cố tình gây sự với cô. Trong lòng khó chịu, cô đi thẳng tới, nói:
- Dọn dẹp nhà cửa xong rồi hãy đọc sách.
Anh không thèm ngẩng đầu lên:
- Dọn cái gì, vẫn ổn cả còn gì?
Thấy anh cứ lù lù ra đấy không chịu nhúc nhích, Đồ Nhiễm biết người này thuộc diện mềm nắn rắn buông, bèn đưa tay kéo vạt áo anh, tỏ vẻ nài nỉ:
- Em cũng mệt lắm rồi, hay là mình cùng dọn, không dọn dẹp sạch sẽ thì em không ngủ được đâu.
Lục Trình Vũ lại nói:
- Lúc mất ngủ thì tiện thể làm việc nhà. – Anh đặt cái tạ xuống, thoải mái ngả người trên ghế.
Ngọn lửa nhỏ trong lòng Đồ Nhiễm vụt bùng lên, quyết túm chặt lấy anh không tha:
- Không được, tối nay nhất định phải bắt anh dọn xong mới ngủ, nếu không em không cam tâm.
Thuận theo thế của cô, anh khẽ kéo một cái, chân cô đứng không vững, ngã nhào vào lòng anh, lại nghe thấy anh cười nhạo:
- Chẳng có phong độ gì cả, có một tí sức thế này thì em còn muốn làm gì.
Cô giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng eo bị người ta ôm chặt, chỉ có thể gục mặt trên vai anh, há mồm cắn một cái qua lớp áo. Anh bị đau, đứng dậy quẳng cô lên giường.
Cô nhất thời không đề phòng, thoáng chút hoảng hốt, tức ê cả răng, co chân lại đạp anh.
Anh đưa một tay ngăn động tác của cô, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt khinh khỉnh, sau đó cả người anh từ từ đè xuống thì thầm với cô:
- Mới có một tí thế mà đã thở hồng hộc rồi, rõ ràng là thiếu tập luyện.
Người đàn ông này từ trước tới nay vui buồn khó đoán, nhưng lúc này nhìn kỹ, lông mày anh giãn ra, ánh mắt dịu dàng, gương mặt phảng phất dục vọng. Mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, không hề che giấu.
Cô quay mặt đi, hổn hển:
- Không cần anh lo, tránh ra.
Anh lại nói:
- Lại còn già mồm, bây giờ anh sẽ dọn dẹp em, để em khỏi phải không cam tâm. – Nói đoạn bèn thò tay vào trong váy cô.
Hôm nay Đồ Nhiễm mặc áo sơ mi và váy ngắn công sở, váy bó khó cởi, anh loay hoay mãi không tìm được khóa kéo, bèn dứt khoát tốc ngược lên phía trên.
Cô hơi căng thẳng, hạ giọng nói:
- Nhăn bây giờ, váy này đắt lắm đấy.
Phản kháng vô hiệu, cô bị đè đến nỗi không thở nổi, đành lúng búng:
- Em muốn đi tắm, cho em đi tắm đã.
Anh ngước lên nhìn cô, tia mắt đã vằn đỏ:
- Đợi em tắm xong thì anh ngủ mất rồi.
Lại vần vò một hồi, quần áo cả hai đều xốc xệch. Chính trong lúc đầu óc cô đang mơ hồ, anh bỗng dừng lại, nhỏm d