Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

ào nhẹ nhõm, trên hành lang, cô dựa vào tường nghỉ một lúc, chợt cảm thấy mình đúng là sơ suất: Thứ nhất, theo tuổi của anh hiện giờ, cùng lắm chỉ là một bác sĩ phó chủ nhiệm, không thể nào lên tới cấp chủ nhiệm được. Thứ hai, trước giờ anh khỏe như vâm, sao có thể mắc bệnh tim mạch được. Thứ ba…
Sân thượng nằm phía cuối, bên trái hành lang, đối diện là cầu thang bộ và thang máy, ở giữa là một ô cửa sổ lớn. Lúc trước cô căng thẳng quá nên không để ý, giờ mới từ từ bước tới đó, hơi thò đầu ra ngoài, liền nhìn thấy anh.
Anh đang lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế băng, tay cầm một chai nước khoáng nhưng không uống, chỉ đăm chiêu nhìn về phía xa trong ráng chiều nhập nhoạng, không biết đang nghĩ gì.
Cô do dự một lúc, quay người đi về phía bên phải, đưa tay ấn nút thang máy.
Cánh cửa thang máy khép chặt phản chiếu bóng dáng mỏng manh của cô, mệt mỏi, bơ phờ, uể oải, rệu rã, mái tóc dài buộc sau gáy đã hơi tuột ra, vài sợi tóc lòa xòa bên má, bộ váy trên người nhăn nhúm, tay còn xách một cái túi mua hàng to tướng của siêu thị Metro.
Cô bất giác làm mặt hề với bóng người trong gương, nhớ lại lúc trước làm trình dược viên, cô trang điểm kỹ hơn bây giờ nhiều, cũng sẽ không xách túi mua hàng của siêu thị chạy lăng xăng khắp phố.
Cái túi cũng đã cũ, lần đầu tiên đi Metro cô mua mất một tệ, vừa chắc chắn lại bền, cô quen gập túi ni lông thành những hình tam giác be bé nhét vào trong góc túi da, phòng khi dùng đến.
Cái túi rất to, cứ chúc xuống đất, khiến trông cô càng thêm hài hước. May mà đồ bên trong không nhiều, bánh mì nguyên cám[8'>, một hộp bơ nhỏ, hai lát pho mát, xúc xích salami, và thêm một túi kẹo gôm gấu.
[8'> Là loại bánh mì làm bằng bột mì nguyên cám, có nhiều chất xơ và tiêu hóa lâu hơn loại bánh mì thông thường.
Ngoài kẹo gôm, những thứ còn lại đều là do Lục Trình Vũ bảo cô mua.
Anh không cầu kỳ trong ăn uống, chỉ có một chút yêu cầu đối với bữa sáng. Trước đây ăn bữa sáng kiểu Tàu, anh luôn cảm thấy không đủ năng lượng, công việc bận rộn, hao tốn thể năng, chưa tới trưa đã đói. Sau đó ra nước ngoài một thời gian, cảm thấy bánh mì nguyên cám phết bơ kẹp thêm vài lát pho mát, xúc xích khá hiệu quả, chuẩn bị cũng không mất thời gian, sức lực, nên dần duy trì thói quen đó tới tận bây giờ.
Một lát sau, cậu bác sĩ chỉ đường lúc trước bê một hộp cơm chạy tới, thấy Đồ Nhiễm đang đợi thang máy bèn hỏi:
- Chị đã tìm thấy anh Lục chưa ạ?
Đồ Nhiễm mỉm cười với cậu ta, rồi cô nhìn thấy Lục Trình Vũ đi từ ngoài vào, hỏi cậu bác sĩ trẻ:
- Báo cáo làm xong chưa?
Cậu bác sĩ trẻ đáp:
- Xong rồi ạ, em để ở trên bàn anh.
Anh khẽ gật đầu, lúc này mới quay sang nhìn Đồ Nhiễm:
- Sao lại đến giờ này?
Đồ Nhiễm nói:
- Em đến xem con gái Tô Mạt khá hơn chút nào chưa.
- Khoa Nhi ở tầng dưới. – Anh nghĩ một lúc rồi hỏi. – Không phải hôm qua mẹ con họ đã ra viện rồi sao?
- Thế à? Tô Mạt không nói với em. – Cô ngừng lại một lát rồi hỏi. – Ăn cơm chưa?
- Chưa.
Cô đưa túi đồ cho anh:
- Hay là ăn cái này trước cho đỡ đói?
Anh nhìn vào trong túi:
- Cũng được. .
Họ bước ra sân thượng, Đồ Nhiễm đặt chiếc túi lên ghế băng, rút khăn ướt ra đưa cho anh rồi lại chỉ vào chai nước trong tay anh:
- Khát quá, cho em xin một ngụm.
Cô lấy chai nước trong tay anh, nhưng vặn mãi không được, đành phải đưa lại.
Động tác của anh rất nhanh nhẹn, trước lúc mở nắp chai cho cô, anh đã kẹp pho mát và xúc xích vào giữa hai lát bánh mì, sau đó đặt vào tay cô.
Cô uống nước, nhíu mày:
- Không cần, em ăn rồi.
Cô vẫn không quen ăn bánh mì đen, chê nó chua chua, khô cứng, gần như khó nuốt xuống được, nhưng cô cũng không quên tiếp tế lương thực cho anh. Nhưng mấy thứ này chỉ bán trong một siêu thị, mỗi lần đi cô gần như phải chạy nửa vòng thành phố, nếu là đi sau khi tan làm thì làm gì còn thời gian mà ăn tối.
Ở cùng nhau mấy tháng, không thể không thừa nhận, cô là một bà chủ gia đình đúng nghĩa, ít nhất là vượt quá dự tính của anh.
Đồ Nhiễm đã đói lắm rồi, cô định lấy kẹo gôm, nhưng vẫn chậm hơn anh một nhịp.
Anh nhét kẹo vào túi, rồi lại giơ bánh mì ra trước mặt cô kiên quyết:
- Nếm thử xem, không khó ăn đến thế đâu, tốt cho sức khỏe.
Không nói lại được anh, chẳng còn cách khác, cô đành cầm lát bánh trong tay, chậm rãi nhâm nhi từng miếng nhỏ.
Trời đã tối.
Thành phố dạo này nhiều gió hanh và bụi bặm, bốn bề mù mịt, nhưng vẫn thấp thoáng nhìn thấy vài ngôi sao, vầng trăng cuối trời vừa không tròn đầy vừa chẳng đẹp đẽ gì, nhưng Đồ Nhiễm vẫn thẫn thờ ngắm nhìn. Lúc không nhìn thấy thì thường không nhớ ra, nhìn thấy rồi thì lại giống như bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế[9'>, không ngừng suy đoán mặt trái của nó.
[9'> OCD (Obessive-Compulsive Disorder): một dạng rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính. Dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng mà không có do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.
Cô đã thấm mệt nên không muốn nói nhiều, chẳng bao lâu sau, cái bánh sandwich đã cắn được hơn nửa, phần