Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

hĩ lại xem, gần đây cậu biểu hiện thế nào hả?”.
Trần Tử Hàn khẽ chau mày, im lặng nghe.
Thân Thiệu An thở dài, không tiếp tục làm khó anh nữa: “Năng lực của cậu không ai phủ nhận, nhưng thanh niên như vậy, lại mới đang ở bước khởi đầu, làm việc tối thiểu phải làm đến nơi đến chốn. Cậu ngày nào cũng đến muộn về sớm như thế, dù anh có nâng đỡ cậu thế nào thì người khác cũng không phục!”.
“Sẽ không có lần sau!”
Thân Thiệu An gật đầu. Điểm anh ta thích nhất ở Trần Tử Hàn chính là không bao giờ tìm lý do lý trấu để biện minh cho lỗi lầm của mình, luôn sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả mà sai lầm gây ra, nguyên nhân vì sao vốn dĩ chẳng ai thèm quan tâm.
“Được rồi, cậu về đi!”
Sau đó, Vương Y Bối nhận ra, dù có làm nũng thế nào Trần Tử Hàn cũng không chịu đưa cô đi học nữa. Cô nổi giận một trận, tức tốc dọn về ký túc. Sau khi cô dọn đi rồi, Trần Tử Hàn cũng vẫn gọi điện tới như thường, cơn giận dỗi của Vương Y Bối qua đi, cô cũng coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra, không đề cập tới vấn đề đó nữa.
Điều khiến Vương Y Bối bực bội là một việc khác. Trường cô tổ chức tiệc đêm Giáng Sinh, cô và Uông Thiển Ngữ định tham dự nên hai người rủ nhau đi dạo phố mua váy. Vương Y Bối tỏ ra rất mong đợi buổi dạ hội này, một phần là vì cô muốn nhân dịp này gia tăng tình cảm giữa mình và Trần Tử Hàn. Nhưng cuối cùng cô đã lại phí công tổn sức, ngày hôm đó anh phải tăng ca, thậm chí cuối tuần cũng vẫn bận. Trần Tử Hàn còn nhắc nhở cô đừng quá ham thích mấy ngày lễ không quan trọng này, mọi người chỉ a dua tổ chức lễ nọ lễ kia, ý nghĩa thực sự thì chẳng mấy ai hiểu.
Vương Y Bối càng nghĩ càng buồn. Mục đích của cô đâu phải nhằm vào ngày lễ, cô chỉ muốn có cơ hội để hai người ở bên nhau. Vương Y Bối tức giận đến mức nói năng hồ đồ, một mình đứng trên ban công, gió lạnh thổi ù ù bên tai nhưng cô vẫn cảm thấy toàn thân bốc hỏa. Cô nhớ lại cảnh tượng mấy người con trai tiễn bạn gái tới cổng ký túc còn bịn rịn mãi không chịu rời đi, trong lòng cô thầm ghen tỵ.
Càng nghĩ càng khó chịu, Vương Y Bối gạt mái tóc bị gió thổi bay sang một bên: “Bận bận bận, anh chẳng bao giờ có thời gian rảnh cả. Bạn em cũng có bạn trai đi làm, nhưng sao mỗi khi chúng nó gọi bạn trai tới đều không thấy họ kêu bận?”.
Cô không nghe lọt tai bất cứ điều gì nữa, hét vào điện thoại: “Vậy anh cứ bận đi, để xem anh bận thành cái gì!”.
Tắt máy, cô đùng đùng nổi giận lao vào phòng. Uông Thiển Ngữ vừa nhìn đã biết cô lại cãi nhau với Trần Tử Hàn, cất tiếng an ủi.
Vương Y Bối lúc này đã chẳng nghe vào cái gì nữa rồi, cô mất kiên nhẫn nhìn Uông Thiển Ngữ: “Cái gì mà bận với chả không bận chứ! Chẳng qua là vì tớ không quan trọng với anh ấy thôi. Nếu như tớ quan trọng thì anh ấy đã gạt mọi thứ sang một bên mà đáp ứng yêu cầu của tớ rồi!”.
Uông Thiển Ngữ vừa định khuyên nhủ cô thì hai người bạn còn lại trong phòng đã gật đầu ủng hộ: “Đúng thế, đàn ông nếu thật sự quan tâm tới một người thì lúc nào cũng sẽ lấy người ấy làm trọng tâm, mọi thứ khác đều là phụ. Bạn trai cũ của tớ suốt ngày viện cớ bận nọ bận kia, hồi ấy tớ tin anh ta, sau này mới phát hiện, anh ta bận săn đón đứa con gái khác. Đàn ông đúng thật là…”.
Vương Y Bối càng nghe lại càng bất bình.
Sự việc lần này khiến Vương Y Bối vô cùng tức giận, kiên quyết không quan tâm tới Trần Tử Hàn nữa. Trong chuyện tình cảm nam nữ, nếu như có một bên luôn chịu khuất phục, sớm muộn gì cũng trở thành bên yếu thế. Vương Y Bối mọi ngày đều bám lấy Uông Thiển Ngữ, không có bạn trai bên cạnh liền bắt bạn thân bao dưỡng. Uông Thiển Ngữ lần nào cũng cốc đầu cô, nhưng da mặt cô rất dày, bị cốc đầu còn lớn giọng nói: “Càng tốt, cậu cứ cốc cho tớ thành đứa đần luôn đi, rồi cậu phải nuôi tớ!”. Uông Thiển Ngữ chỉ còn biết dở khóc dở cười.
Hai cô đi tới nhà ăn gọi cơm mang về ký túc để vừa ăn vừa xem phim.
Lúc quay về, Uông Thiển Ngữ ngầm ra hiệu cho Vương Y Bối. Cô liếc mắt nhìn theo hướng Uông Thiển Ngữ vừa chỉ, nhìn thấy Trần Tử Hàn. Cô bĩu môi. Uông Thiển Ngữ nhận lấy hộp cơm trong tay Y Bối: “Tớ cầm về phòng trước, cậu qua đấy đi!”.
Vương Y Bối đi tới chỗ Trần Tử Hàn. Có lẽ do cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi, câu đầu tiên cô nói là: “Bây giờ hết bận rồi hả?”.
Thấy sắc mặt cô không tốt, Trần Tử Hàn thở dài: “Vẫn bận, bận tới đây gặp bạn gái!”.
Vương Y Bối thầm nghĩ, nếu cứ giảng hòa dễ dàng như vậy, sau này sẽ lại vì mấy chuyện vặt vãnh mà cãi nhau, nhất định phải bắt anh biết rõ nên đặt cô ở vị trí đầu tiên mới được. Cô làm mặt lạnh nói: “Thế có phải em nên cảm thấy vinh hạnh không? Cảm ơn anh bận bịu xong còn nhớ tới sự tồn tại của em!”.
Trần Tử Hàn nhíu mày, khẩu khí cũng không còn hòa nhã như lúc đầu nữa: “Dạo này anh thật sự rất bận, em đừng có trẻ con như vậy nữa được không? Tối qua anh phải làm việc tới tận nửa đêm mới được về. Sáng nay vừa tỉnh dậy là qua đây ngay”.
Vương Y Bối không muốn nghe anh viện cớ, cô cảm thấy những lời bạn bè nói rất đúng, những lời nói dối của đàn ông lúc nào cũng khiến phụ nữ ngốc nghếch tin, tốt nhất là phải kiên định, giữ vững suy nghĩ


XtGem Forum catalog