Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

có thể dựa vào đôi tay mình mà mua được nhà. Lần trước đưa người bạn học cũ đi xem nhà, anh bạn kia vừa xem vừa than thở giá đất ngày càng tăng, vật giá leo thang trong khi tiền lương lại chẳng chịu nhích lên chút nào. Anh ta còn nói, phụ nữ bây giờ rất thực tế, chẳng cần biết mặt mũi đối phương thế nào, chỉ cần nghe nói không nhà, không xe liền từ chối không chút do dự. Thậm chí, cũng có nhiều phụ huynh vì vấn đề này mà phản đối chuyện tình cảm của con gái mình. Có thể như vậy phần nào thực dụng, nhung cũng khá dễ hiểu, ai chẳng muốn con gái mình được sống an nhàn vui vẻ. Đối với vợ chồng nghèo, vấn đề tài chính chẳng khác gì quả bom hẹn giờ, sớm muộn gì cũng sẽ phát nổ khiến hai người khắc khẩu.
Trần Tử Hàn đưa bạn đi xem phòng xong cũng có một suy nghĩ. Không phải về chuyện giá đất tăng cao, mà là anh mong muốn sẽ có một ngày anh đi mua nhà mà không phải lo lắng tới giá cả thế nào, có thể thoải mái chọn căn nhà mình thích. Anh thật sự muốn mình có khả năng ấy, để có thể đứng ở vị tri người có quyền lựa chọn chứ không phải đi cân nhắc vấn đề tiền nong. Đương nhiên, hiện tại anh chưa làm được điều đó, giá nhà nằm ở đâu, tiền lương của anh đặt ở đó, toàn bộ máu trong người anh cũng vì ý nghĩ ấy mà sôi trào, chuyển động. Anh không sợ khổ cực, không sợ mệt mỏi, nhưng anh nhất định phải biến những điều anh muốn thành hiện thực, sẽ có một ngày anh có thể tùy ý lựa chọn bất cứ thứ gì anh thích.
Suy nghĩ thực tế một chút, nếu như anh không có chí tiến thủ, bố mẹ Vương Y Bối sẽ nhìn anh thế nào? Đa số bậc làm cha làm mẹ cũng đều như vậy, nhất định sẽ không thích đàn ông không có năng lực, không thể mang lại cuộc sống thoải mái cho con gái họ. Nghĩ vậy, Trần Tử Hàn lại cảm thấy mình càng ngày càng thực dụng, nhưng chỉ có những người như vậy mới có thể sinh tồn tốt trong xã hội này.
Sau khi Trần Tử Hàn từ chối đi leo núi, Vương Y Bối rất tức giận. Anh gọi điện tới nhưng cô không nghe, cô lôi Uông Thiển Ngữ đi leo núi cùng mình, mang toàn bộ tiền sinh hoạt đi tiêu.
Thời tiết này đi leo núi không thích hợp lắm, Vương Y Bối căn bản chỉ muốn đi cho khuây khỏa, trút hết bực tức trong lòng ra mà thôi. Nhiệt độ khá thấp, đi giữa đường núi lại càng lạnh, hai người đi được một đoạn đã thở hồng hộc.
Vương Y Bối càng đi càng mệt, thấy Uông Thiển Ngữ không lê nổi chân nữa, cô lộ vẻ mặt cau có: “Thật ra cậu có thể từ chối, không cần đi cùng tớ. Tớ cũng chẳng thiết tha gì đi leo núi!”.
Uông Thiển Ngữ ngồi bệt dưới con đường mòn, nghe thấy Y Bối nói vậy cũng chẳng đi nữa. Hai bên đường là rừng trúc xanh um, rậm rạp, ngay cả một chút gió cũng không cảm nhận được mà vẫn thấy ngọn trúc đong đưa, cả rừng trúc dao động phát ra âm thanh ù ù bên lỗ tai, giống như tiếng gầm thét của thú dữ.
Uông Thiển Ngữ vỗ tay vào chỗ ngồi bên cạnh, bảo Vương Y Bối ngồi xuống: “Biết tâm trạng cậu không tốt nên mới đi cùng cậu còn gì nữa. Tớ mà không đi thì ai đi?”.
Vương Y Bối quay sang ôm lấy Uông Thiển Ngữ, đánh nhẹ vào lưng cô ấy: “Sao cậu không phải là con trai, cậu mà là con trai tớ nhất định sẽ yêu cậu, bây giờ cũng không phải đau khổ thế này”.
“Tớ mà là con trai thì đã bị người khác cướp đi rồi, làm gì đến lượt cậu chứ!”
Vương Y Bối bật cười: “Cậu đúng là “tự sướng” không ai bằng!”.
“Cái đấy gọi là tự tin!” Uông Thiển Ngữ đính chính.
Có Uông Thiển Ngữ bên cạnh, Vương Y Bối cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, không nghĩ tới những chuyện phiền não nữa. Hai người ngắm cây cỏ, núi đồi, rồi chụp ảnh kỷ niệm.
Từ lúc đi chơi về, Vương Y Bối hễ nghe thấy tiếng của Trần Tử Hàn là lập tức không nhịn được lại cãi nhau. Trần Tử Hàn lần nào cũng chốt lại bằng câu: “Em đừng có vô lý như thế!”.
“Vô lý? Em vô lý chỗ nào?” Cô lạnh lùng: “Anh bận, cả ngày bận, tới cái bóng cũng chẳng thấy đâu, cuối tuần tới chỗ anh, anh cũng không về nhà. Em thật sự muốn biết có bao nhiêu người bận rộn như anh. Công ty của anh có phải sẽ trao tặng anh danh hiệu nhân viên xuất sắc nhất không?”.

“Em không hiểu cho anh? Thế nào mới được gọi là hiểu? Em ở nhà chẳng phải động chân động tay việc gì, vậy mà tới chỗ anh lại nấu cơm, giặt giũ cho anh, em có bao giờ oán trách anh không?”

“Em không biết vì sao anh lại thay đổi đến thế này, gọi điện nói được hai câu đã kêu mệt, cả ngày từ sáng tới khuya rốt cuộc anh phải làm những gì?”
Vương Y Bối càng nói càng muốn khóc, vậy mà Trần Tử Hàn lại nói một câu: “Anh mệt rồi, muốn đi ngủ, có chuyện gì ngày mai nói”.
Nhìn cuộc gọi kết thúc, nước mắt Vương Y Bối trào ra. Hai câu nói bực tức lúc nãy vốn không phải điều cô muốn nói. Trong tưởng tượng của cô, cuộc sống sau này của hai người đâu phải như vậy, rõ ràng là hoàn mỹ, là hạnh phúc, chứ không phải cãi vã ầm ĩ với nhau. Anh và cô đều đang ở cùng một thành phố, có thể thường xuyên gặp mặt, vậy mà tại sao ngay cả gặp nhau cũng không còn hào hứng nữa? Cô không biết, hoàn toàn không biết vì sao mọi chuyện lại thành như vậy.
Sau này, Uông Thiển Ngữ nói với cô, lúc ấy là vì cô nghĩ tới sự lãng mạn, còn Trần Tử Hàn nghĩ tới thực tế. Lãng mạn và t