XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.

dường như giữa hai người chẳng có gì để nói với nhau nữa, số lần gặp mặt cũng giảm. Trước đây dù hai người ở hai nơi xa xôi nhưng vẫn tìm mọi cách để được gặp nhau, đến khi cả hai ở cùng một thành phố rồi lại chẳng gặp nhau mấy…” Đang nói, Vương Y Bối chợt cảm nhận được ánh mắt hoài nghi của Đường Yến nhìn mình, cô ngượng ngùng cười, cúi xuống uống trà sữa. Lạnh, nhưng cô cảm thấy rất sảng khoái. “Đừng nhìn tớ như thế, tớ đang kể chuyện về một người bạn của tớ, tự nhiên nhớ tới thì nói thôi”.
Đường Yến gật đầu: “Thế bạn cậu có hỏi người yêu vì sao lại trở thành như vậy không?”.
“À, anh ta bảo anh ta rất bận.”
Đường Yến bật cười, nói với vẻ bất mãn: “Nói cho cậu biết, đàn ông nói mấy lời như thế, mười người thì có tới chín người đang cố tình viện cớ. Đàn ông rất ích kỷ! Đối với người phụ nữ anh ta yêu, anh ta không bao giờ nói bận cả, dù có bận cũng sẽ nghĩ mọi cách để có thời gian dành cho người yêu. Cậu từng trải còn ít, không hiểu được điều này, tốt nhất là cậu nói với cô bạn kia của cậu, bạn trai cô ấy nhất định là có vấn đề!”.
Vương Y Bối nghe vậy cũng thấy bất an nhưng vẫn cố tình phản bác: “Biết đâu anh ta bận thật? Mà này, tớ yêu từ hồi cấp ba đấy nhé!”.
Đường Yến bật cười: “Bảo sao Uông Thiển Ngữ nói cậu giống trẻ con. Yêu từ cấp ba thì được gọi là từng trải, thì sẽ hiểu rõ suy nghĩ của cánh đàn ông hả? Tớ nói cho cậu biết, cậu đừng có mà dễ dàng tin lời con trai, nếu không thì kiểu gì cũng bị dắt mũi. Cậu cứ khuyên bạn cậu cẩn thận là được rồi, thái độ của người con trai đối với cậu thay đổi, cũng có nghĩa là vị trí của cậu trong lòng anh ta cũng thay đổi”.
Vương Y Bối lặng yên uống trà sữa, trong lòng thấp thỏm không yên. Không thể phủ nhận, những điều Đường Yến nói có tác động nhất định tới cô.
Một tuần thi cử trôi qua, thấy tâm tình Vương Y Bối vẫn không tốt lên, ngày nào cũng thất thần, Uông Thiển Ngữ liền hết lời khuyên nhủ cô nên chủ động hơn, trong chuyện tình cảm, không nên suy nghĩ chuyện được mất, cũng đừng tính toán ai phải nỗ lực nhiều hơn ai, ai yêu ai nhiều hơn. Vương Y Bối lúc nào cũng nhớ tới Trần Tử Hàn, tuy ngoài mặt tỏ ra không thèm bận tâm nhưng hai người họ đã lâu không gặp nhau như vậy sớm muộn gì cũng sẽ nảy sinh vấn đề, lúc này để tay lên ngực tự vấn, cô tuyệt đối có thể đưa ra đáp án: Cô không muốn mất anh.
Vương Y Bối sắp xếp thời gian mấy ngày cuối tuần vì sau hai tuần thư thả này sẽ lại có môn thi. Cô gọi điện cho Trần Tử Hàn, ngỏ ý muốn anh cuối tuần này tới, hai người sẽ cùng nhau đi leo núi, địa điểm cô cũng đã chọn ổn thỏa rồi.
Lúc Vương Y Bối gọi điện tới, Trần Tử Hàn đang ngồi thảo luận kế hoạch dự án với đồng nghiệp. Dự án này được giao cho Trần Tử Hàn, nhiều người tỏ ra không phục, họ đều là nhân viên lâu năm của công ty nhưng lại dưới quyền lãnh đạo của anh. Trần Tử Hàn mất khá nhiều thời gian để xóa tan lòng ngờ vực và chiếm được sự tôn trọng của mọi người.
Nhận được điện thoại, anh áy náy xin phép đồng nghiệp ra ngoài nghe máy. Dường như không chút mảy may suy nghĩ, anh lập tức từ chối đề nghị của cô. Nói xong mới nhận ra khẩu khí của mình có phần lạnh lùng, anh vội dịu giọng: “Hiện giờ em nên tập trung vào kỳ thi đi đã, đợi em thi xong hết các môn, anh sẽ tới cùng em đi chơi”.
Vương Y Bối nắm chặt điện thoại: “Không tới được thì thôi, làm như em cầu xin anh không bằng. Anh nghĩ không có anh, em không tìm được người khác chắc!”.
Trần Tử Hàn nhìn di động đã ngắt cuộc gọi, vốn định gọi lại dỗ dành cô một chút nhưng nghĩ đến tính tình cô nên lại thôi. Hơn nữa, hiện tại anh cũng không có tâm tư đâu mà dỗ dành cô. Từ nhỏ tới lớn, trong mắt mọi người, Trần Tử Hàn đều là một học sinh xuất sắc, nên ai cũng nhận định tương lai của anh sẽ đầy triển vọng, bố mẹ tin như vậy, họ hàng tin như vậy. Thậm chí bố mẹ còn rất tự hào về anh, mỗi khi nhắc tới anh trước mặt người ngoài, họ đều hãnh diện con trai mình là một người xuất chúng. Chỉ có bản thân anh biết rõ, mình không phải thiên tài, có thể anh thông minh hơn một vài người nhưng anh cũng phải nỗ lực rất nhiều mới được như vậy. Nếu anh không làm nên công trạng gì, chẳng những khiến bố mẹ mất mặt, mà còn khiến bản thân từ một thiên chi kiều tử[2'> trở thành một người phàm trần.
[2'> Tài giỏi, xuất chúng.
Lúc nói câu cự tuyệt với cô, anh nghĩ tới một lần ở trong phòng làm việc của Thân Thiệu An, anh ta chỉ vào một vị trí trống: “Anh có thể đảm bảo với cậu, chỗ kia anh giữ lại cho cậu. Nhưng cậu cũng phải đảm bảo với anh, sẽ làm cho những kẻ ghen tỵ ngoài kia phải ngậm miệng!”.
Ý tứ trong lời nói của Thân Thiệu An thế nào, Trần Tử Hàn hoàn toàn hiểu rõ. Anh phải đạt được công trạng, mới có thể khiến người khác thừa nhận năng lực của mình, mới khiến người khác tín nhiệm và khâm phục. Muốn leo cao, nhất định phải trả giá! Dự án trong tay hiện tại chính là bậc thang, Trần Tử Hàn không cho phép mình thất bại. Gần đây anh đã nghĩ ra được một phương án khả thi, đang tiến hành thảo luận.
Điều khiến anh trăn trở nhiều nhất hiện nay chính là làm sao để đứng vững ở thành phố này, làm sao