Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
. Thân Thiệu An quá rõ tính tình cô em họ của minh, liền lên tiếng cảnh tỉnh cô: “Cậu ta có bạn gái rồi”.
Lục Dĩnh bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng. Chỉ là có bạn gái mà thôi, đâu phải đã kết hôn, cô vẫn còn cơ hội, không phải sao?
“Em mặc kệ, em nhất kiến chung tình với anh ấy rồi!”
Thân Thiệu An lắc đầu: “Nhưng anh cũng phải nhắc nhở em, hình như cậu ta đang cãi nhau với bạn gái”.
Lục Dĩnh mất mấy ngày để tìm hiểu mọi thứ liên quan tới Trần Tử Hàn, sau đó còn không khỏi tự khen ngợi mình có mắt nhìn người. Người đàn ông lọt vào mắt cô quả nhiên là một người ưu tú, hơn nữa cô tin chắc chẳng bao lâu nữa anh sẽ làm nên chuyện lớn. Chỉ có điều, trong quá trình tìm hiểu về Trần Tử Hàn, cô rất khinh bỉ người bạn gái kia của anh. Hai người họ đã chia tay rồi, vậy mà cô ta còn suốt ngày chạy tới công ty tìm anh, thật là không biết xấu hổ, người ta đã không cần đến mình nữa mà còn bám lấy không rời.
Từ sau khi Vương Y Bối tát Hướng Thần ở trên đường, Trần Tử Hàn không gọi điện cho cô nữa. Vương Y Bối cũng không bận tâm, anh không gọi cho cô thì cô chủ động gọi cho anh, hoặc là chạy tới cổng công ty đợi anh tan làm sẽ chặn anh lại. Cô không tin cả đời này anh không chịu nhìn cô, nhưng mà, cô chờ đợi được cái gì đây?
Trần Tử Hàn nói với cô: “Vương Y Bối, chúng ta cứ thế này, em mệt, anh cũng mệt, chúng ta chia tay đi!”.
Anh nói, chúng ta chia tay đi…
Vậy là cuối cùng cũng có một ngày, người đàn ông cô nhớ nhung trong lòng đã không còn chần chừ gì mà nói với cô hai chữ “chia tay”, lạnh lùng nói với cô rằng anh không cần cô nữa.
Cô không cam tâm, cô không phục, vì sao lại như thế chứ?
Vì sao anh có thể đòi chia tay với cô trong lúc cô còn yêu anh, còn quan tâm anh như thế?
Cô rất muốn hỏi vì sao, muốn hỏi: “Trần Tử Hàn, vì sao anh có thể không cần em nữa?”.
Hướng Thần gần đây rất bực bội vì công ty xuất hiện thêm một nữ đồng nghiệp, hơn nữa, cô ta còn là em họ của Thân Thiệu An. Chính vì mối quan hệ này mà các nhân viên khác trong công ty đều có thái độ đặc biệt với cô ta, tuy nhiên Lục Dĩnh chẳng mấy để tâm tới sự nhiệt tình của mọi người với mình, chỉ một lòng tập trung sự chú ý lên người Trần Tử Hàn. Hướng Thần chợt thấy hận bản thân mình thị lực quá tốt, vừa nhìn thấy Lục Dĩnh bước vào công ty đã biết ngay đó là cô gái tiếp cận Trần Tử Hàn ở quán bar. Hơn nữa, trực giác phụ nữ mách bảo, Lục Dĩnh rõ ràng có ý với Trần Tử Hàn.
Cũng chính vì thái độ đặc biệt của Lục Dĩnh mà rất nhiều người trong công ty đã bắt đầu chĩa mũi nhọn về phía Trần Tử Hàn. Vị tiểu thư kia thì vẫn hồn nhiên không hề biết rằng mình đã rước rắc rối tới cho người khác. Hướng Thần càng lúc càng không ưa gì cái bản tính tiểu thư của Lục Dĩnh. Cô ta chẳng làm gì chướng mắt cô, nhưng lấy gia thế ra mà so, Hướng Thần cảm thấy cô hoàn toàn có tư cách coi thường Lục Dĩnh, chỉ có điều trong mắt cô ta, Hướng Thần chỉ là một nhân viên làm công ăn lương quèn mà thôi. Nhưng dù được gia đình hậu thuẫn, Hướng Thần vẫn nỗ lực học tập, khi còn học đại học cũng đi làm thêm như các bạn khác, chưa bao giờ cô tỏ ra mình là tiểu thư, nên bây giờ mới thấy không ưa Lục Dĩnh.
Lục Dĩnh nghĩ đủ mọi cách để có thể tiếp xúc với Trần Tử Hàn, không hiểu cái gì cũng tới hỏi anh, có dự án gì mới cũng muốn anh cho làm cùng. Những lúc quá bận rộn, Trần Tử Hàn sẽ đưa cho cô tài liệu để cô tự xem lấy, khiến cô tiến bộ rất nhiều.
Lục Dĩnh không những không cảm thấy phản cảm vì thái độ ấy của anh, mà ngược lại còn cho rằng anh là một người vừa nghiêm túc, vừa kiên trì.
Đối với những hành động của Lục Dĩnh, Trần Tử Hàn hoàn toàn áp dụng phương pháp không đến gần, không trốn tránh, không bận tâm.
Vương Y Bối phần lớn thời gian đều vui vẻ, vô tư, số chuyện có thể khiến cô cố chấp một cách ngốc nghếch thật sự rất ít, mà Trần Tử Hàn lại là người khiến cô cả đời này cố chấp cho bằng được. Anh không chịu gặp cô, cô lại càng muốn thấy anh, ý nghĩ ấy nổi loạn trong đầu, nhưng cô biết rõ, nếu bản thân còn quấn quýt lấy anh thì chỉ khiến anh càng chán ghét cô.
Cô đứng dưới tòa nhà Quảng Vũ, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào đó. Cô không biết vì sao Trần Tử Hàn nhất định phải ở lại đây làm việc, nhưng lúc này không phải lúc để cô tiếp tục suy nghĩ tới vấn đề đó. Cô lấy di động ra gửi tin nhắn cho anh, nếu anh không xuống, cô tuyệt đối không đi.
Nói được làm được, Vương Y Bối tìm một chỗ ngồi trên con đường bên cạnh công ty anh. Trước tới đây, cô đã sạc pin đầy máy, còn mang theo cả củ sạc, chuẩn bị tinh thần sẽ phải đợi lâu.
Trần Tử Hàn bận không ngớt việc, lại còn bị Lục Dĩnh quấn lấy hỏi đông hỏi tây, lúc lấy điện thoại ra xem mới phát hiện có tin nhắn đến. Anh nhìn chằm chằm cái tên trên màn hình, hàng lông mày nhíu lại, nhưng cuối cùng không mở tin nhắn kia ra xem. Chiếc di động Nokia kiểu cũ này anh đã dùng từ khi mới vào đại học, không phải smartphone, chức năng không nhiều, yêu cầu của anh cũng không cao, chỉ cần nghe gọi, nhắn tin là được. Tin nhắn trên màn hình nhấp nháy không ngừng, ánh mắt anh tối sầm lại. Coi như chính anh là người đầ