Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
hải lên lớp là cô sẽ tới căn hộ của anh. Cô cố gắng ép bản thân phải ngoan ngoãn, phải hiểu chuyện. Nhìn qua có vẻ như mọi thứ vẫn tốt đẹp như xưa, nhưng chỉ là có vẻ mà thôi.
Khi tình yêu trôi dạt
Bạn bè hỏi em, anh có ưu điểm gì mà khiến em thất điên bát đảo như thế? Em có thể trả lời ngay không cần suy nghĩ, liệt kê hết điều này đến điều khác mãi không có hồi kết. Nhưng khi họ hỏi, khuyết điểm của anh là gì? Em lại suy nghĩ thật lâu, thật lâu, cuối cùng chỉ có thể mỉm cười trả lời là anh không cần em! Trong lòng em, đó chính là khuyết điểm lớn nhất của anh.
Trần Tử Hàn tập trung toàn tâm toàn ý vào công việc, chỉ cần Y Bối không ầm ĩ, anh đều cảm thấy vui vẻ. Lần trước anh và Hướng Thần đi Hoàn Quang thương lượng dự án hợp tác nhưng bị Lộ Ôn Diên chơi một vố, anh ta để hai người chờ mấy tiếng đồng hồ, sau đó lại còn tỏ ra dửng dưng, không có ý định hợp tác với Quảng Vũ. Trần Tử Hàn đã từng tìm hiểu qua tính cách của Lộ Ôn Diên, biết anh ta xưa nay không bao giờ chịu để bản thân bị tổn thất nên anh không trực tiếp hạ giá thành mà trái lại, tiếp tục đợi anh ta ra quyết sách cuối cùng. Quả nhiên, sau đó không lâu, khi Trần Tử Hàn quay lại đó lần thứ hai thì thái độ của Lộ Ôn Diên đã bớt căng thẳng hơn nhiều. Anh đưa ra giá hợp lý, Lộ Ôn Diên cuối cùng cũng chấp nhận.
Báo giá cao hơn khá nhiều so với tưởng tượng của Thân Thiệu An. Quảng Vũ có thể dựa vào danh tiếng của Hoàn Quang nên giá cả không thành vấn đề, ký được hợp đồng với Hoàn Quang là coi như hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Lúc này công việc thuận lợi, toàn bộ nhân viên trong công ty đều tỏ ra rất hăng say, hoàn toàn tin tưởng vào viễn cảnh tương lai của công ty. Thân Thiệu An thấy mọi người làm việc nghiêm túc, hết giờ làm liền mời mọi người đi uống rượu, đương nhiên chẳng ai chê bai món hời ấy.
Suy nghĩ ấy xuất hiện trong đầu cô, khiến toàn bộ máu trong cơ thể cô cũng phải sôi sục. Cô vẫn lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt của anh, nếu anh là của cô, có phải rất tuyệt không? Lục Dĩnh mím môi, cho xe chuyển hướng.
Trong khách sạn xa hoa nhất thành phố, Trần Tử Hàn tỉnh dậy, toàn bộ quần áo trên người đã bị cởi bỏ. Anh nhíu mày nhìn xung quanh, chỉ cảm thấy xa lạ. Anh nhấc cánh tay lên, phát hiện một người phụ nữ đang nằm gối đầu lên tay mình. Trần Tử Hàn hoảng hốt nhìn Lục Dĩnh không mảnh vải che thân. Anh rất nhanh định thần lại, đẩy Lục Dĩnh ra khỏi người mình, nhặt quần áo lên và mặc vào.
Lục Dĩnh uể oải vươn vai, nheo mắt nhìn theo Trần Tử Hàn: “Anh tỉnh rồi à?”.
Sắc mặt Trần Tử Hàn rất khó coi, anh không trả lời cô. Lục Dĩnh ngây người, chống một tay nâng đầu dậy: “Hôm qua anh uống nhiều quá, em đưa anh về… Chuyện sau đó, anh hẳn đã rõ” .
Trần Tử Hàn là người lập công, đương nhiên bị chuốc rượu rất nhiều, đều là đồng nghiệp, anh không tiện từ chối ai. Anh mặc lại quần áo, mặc kệ bộ dạng khó coi, anh liếc nhìn Lục Dĩnh. Cô ta chợt rùng mình như bị tạt một chậu nước đá.
Thấy anh một câu cũng không nói, chuẩn bị đi khỏi đây, Lục Dĩnh chủ động nói: “Anh định cứ thế bỏ đi ư? Chẳng lẽ không định chịu trách nhiệm với em?”.
Trần Tử Hàn lạnh lùng: “Tôi không biết mình phải chịu trách nhiệm gì với cô cả!”. Dù uống say, dù không nhớ chính xác những chuyện xảy ra đêm qua, nhưng anh biết rõ, anh sẽ không chạm vào Lục Dĩnh. Đối với phần lớn đàn ông mà nói, say rượu là chuyện cực kì thống khổ, chỉ sợ không thể yên ổn ngủ một giấc, những lúc như vậy mà làm những chuyện tốn hao thể lực có lẽ chỉ có cường đạo mà thôi. Anh nhận thấy bản thân mình không phải loại đàn ông đó.
Cảnh vật vẫn thế, chỉ có lòng người đổi thay
Nếu có một ngày chúng ta không còn yêu nhau nữa, xin anh hãy làm như chúng ta chưa từng quen biết, dù trên đường có lướt qua nhau cũng xin đừng quay đầu nhìn lại. Em sợ nghe những câu hỏi thăm ấy lại càng cảm thấy xa lạ. Thật sự gặp lại không bằng cứ thế nhớ nhung…
Hôn lễ tiến hành thong thả rồi cũng phải kết thúc. Tan tiệc, khách khứa ra về, hai bên gia đình đứng tiễn khách.
Vương Y Bối còn đang mải nghĩ cớ rời khỏi đây thì lại bị vây lấy kéo đến quán trà. Nhà hàng này đã được Đỗ Duy Khải bao để đám bạn học cũ ăn tiệc cưới xong sẽ tới đây nghỉ ngơi, vừa tán gẫu vừa chơi mạt chược. Đỗ Duy Khải uống nhiều đến nỗi mặt đã đỏ bừng nhưng vẫn bắt Trần Tử Hàn nhất định không được để một ai ra về trước, bằng không nhất định sẽ hỏi tội anh.
Vương Y Bối đứng giữa đám bạn cũ, có chút đau đầu. Cô vốn nghĩ, sẽ cố đợi đến lúc có người đầu tiên về thì cô cũng sẽ tìm cớ chuồn khỏi đây. Hôm nay là cuối tuần, bạn học tới dự đám cưới đều đang làm việc tại cùng một thành phố nên cũng khó mà lấy lý do bỏ về được. Huống hồ, những lời chú rể đã nói cũng đả động tới lòng mọi người, dù đã từng họp lớp mấy lần nhưng mọi người đều không tới đông đủ, có người này thì lại thiếu người kia, nên lần này nhân dịp lễ cưới của mình, Đỗ Duy Khải nhất quyết phải triệu tập tất cả các bạn học lớp 12/1 và 12/2 lại. Lúc nà