Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

ắc tội với một công ty mạnh như Quảng Vũ. Mấy năm nay tuy không đến mức như mặt trời ban trưa nhưng Quảng Vũ vẫn đi lên đều đều, dù không so bì được với những tập đoàn lớn mạnh nhưng ít ra cũng hơn hẳn những công ty nhỏ, hơn nữa hiện tại Hướng Vũ Hằng còn chưa được cha mình chuyển Hoa Thịnh sang tay, anh đương nhiên không thể đấu lại với Quảng Vũ.
Tình trạng việc làm ăn xưa nay vẫn vậy, quan hệ xã hội giữa người và người thực ra cũng chẳng khác là bao, ai cũng đều muốn tìm một điểm tựa vững chắc cho mình. Đàn ông coi sự nghiệp là chỗ dựa, phụ nữ thì lại coi đàn ông là chỗ dựa.
Những điều trên chỉ là những suy nghĩ tẻ nhạt, tiếp tục phân tích mấy cái dự án này.
Chỗ dựa? Nếu như Hoa Thịnh có thể hợp tác được với một công ty thật lớn thì đã chẳng cần phải hạ giọng đi thương lượng với mấy công ty kia, hơn nữa còn có thể ngồi yên một chỗ mà đợi vô số cuộc điện thoại tới mong được hợp tác.
Lý tưởng đương nhiên tốt, ai mà chẳng mong thuận buồm xuôi gió. Vương Y Bối mở thư mục tài liệu ra, trong đó có một bản kế hoạch để hợp tác với Hoàn Quang nhưng còn chưa kịp triển khai thì đã vướng phải khó khăn. Hoàn Quang đang bắt đầu chuyển hướng sang việc xây dựng các khu nghỉ dưỡng. Thanh niên sống ở thành phố hiện nay có xu hướng tới những nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi, Lộ Ôn Diên từ lâu đã chú ý tới vấn đề này, vài năm sau, Hoàn Quang nhất định sẽ thu hút được sự quan tâm của mọi người.
Bản kế hoạch này đã hao tổn rất nhiều tâm huyết và sức lực của cô và Hướng Vũ Hằng, nhưng lại chưa thu hút được một chút hứng thú nào từ đối phương. Cô xem lại một lượt, sửa chữa rồi lại sửa chữa.
Từng có một thời gian rất dài, cô cố gắng phủ định sự ấu trĩ trong qua khứ của mình, tự dán lên mình cái mác “ngu xuẩn”, mãi tới tận bây giờ mới thay đổi được suy nghĩ của bản thân. Mỗi giai đoạn đều có một hành vi, một tâm trạng không thể thay thế, dù sau này nghĩ lại sẽ cảm thấy thật khó tin, nhưng vào thời khắc ấy chỉ có thể cứ “ngu xuẩn” như vậy mà thôi.
Quá khứ, cô nhất định sẽ không làm chuyện như vậy.
Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với những gì mình làm. Hoa Thịnh hiện lại lâm vào khốn đốn, nguyên nhân thực ra là xuất phát từ cô, cô nên chịu trách nhiệm. Cô muốn chứng minh bản thân không hề nhu nhược, lúc cần phản kháng thì nhất định phải phản kháng.
Vương Y Bối đi tới Hoàn Quang. Đúng như dự liệu, cô được thư ký tiếp. Y Bối mỉm cười thân thiện: “Mong cô báo với giám đốc Lộ, tôi thật sự có chuyện quan trọng”.
Đối phương gọi một cuộc điện thoại, sau đó áy náy nhìn cô ám chỉ rõ câu trả lời, Lộ Ôn Diên không muốn gặp cô, đồng thời cô cũng không cần chờ.
“Không sao, tôi có thể đợi được đến lúc giám đốc Lộ hết bận.” Vương Y Bối ngồi xuống sofa bên cạnh, không bận tâm tới ánh mắt nhòm ngó của người khác.
Cô mang bản kế hoạch ra xem kỹ lại một lần. Chợt cô cảm thấy có điều gì thật lạ, trước đây, cô ghét nhất là xem đi xem lại một thứ gì đó, nhất là những thứ bản thân mình làm hoặc tham gia làm. Vậy mà, ngày hôm nay, sở ghét đã biến thành thói quen.
Vương Y Bối ngồi đợi rất lâu, ngay cả cô thư ký kia cũng liên tục nhìn cô, nhịn không được đành mang một tách cà phê ra mời cô.
Vương Y Bối nói cảm ơn, không làm khó đối phương.
Trần Tử Hàn cầm tài liệu mang tới phòng của Lộ Ôn Diên. Anh dừng chân lại, nhìn sang phía Y Bối đang ngồi lật giở tập giấy tờ trong tay. Anh đi tới bàn thư ký, hất cằm ra hiệu, cô thư ký hiểu ý liền kể lại sự việc.
Trần Tử Hàn siết chặt tập tài liệu trong tay. Từ bao giờ? Từ bao giờ cô ấy lại trở nên nhẫn nại như vậy? Cô gái năm xưa muốn ăn cái gì cũng phải ăn bằng được, muốn có cái gì cũng phải có bằng được, không ngờ lại có ngày kiên trì ngồi đợi một chỗ, dù biết đối phương đã từ chối còn quyết không đi.
Môi anh mím chặt thành một đường thẳng, lặng lẽ thở hắt ra một hơi, rồi tiếp tục đi về phòng Lộ Ôn Diên.
Trần Tử Hàn trình bày ngắn gọn ý kiến của mình về dự án để Lộ Ôn Diên quyết định. Nói xong, anh vẫn còn đứng yên chưa đi ngay.
Lộ Ôn Diên lấy làm lạ hỏi: “Còn việc gì nữa?”.
“Kế hoạch hợp tác trong dự án Lam Sơn…” Trần Tử Hàn nói nửa chừng, ánh mắt không rời khỏi Lộ Ôn Diên.
“Chẳng phải đã để cho giám đốc Lý phụ trách rồi sao? Chi tiết cụ thể đã bàn bạc với Quang Vũ xong xuôi rồi!”
Lộ Ôn Diên nhận thấy sắc mặt Trần Tử Hàn không có vẻ như thật sự quan tâm tới dự án kia. Anh ta lập tức tủm tỉm cười: “Sao tự nhiên lại nổi lên vẻ thương hại như thế? Cậu cảm thấy tôi sẽ để mắt tới công ty Hoa Thịnh sắp phá sản kia sao?”.
Thấy Trần Tử Hàn im lặng, Lộ Ôn Diên nói tiếp: “Không phải vì tên Hướng Vũ Hằng kia từng giở trò dùng mỹ nhân kế khiến cậu động lòng rồi đấy chứ?”.
Biết rõ là Lộ Ôn Diên chỉ cố ý trêu để mình không tiếp tục hỏi vấn đề này nữa, nhưng anh vẫn không nhịn được mà lên tiếng: “Đúng vậy! Anh có muốn ra ngoài kia xem chút không? Xem xem có điểm gì khác lệnh tôn phu nhân không?”. Nói xong, Trần Tử Hàn bỏ đi, ra đến cửa, anh quay đầu lại: “Lộ Ôn Diên, người phụ nữ của anh tốt nhất là đừng có phiền em đi đón nữa thì hơn!”.
Lộ Ôn Diên nhếch môi cư