Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

thành loại phụ nữ đáng ghét. Vậy mà cô cũng không quan tâm, chỉ cần có thể ở bên cạnh anh, cô đều sẵn lòng.
Từ nhỏ tới lớn, cô muốn gì liền được cái đó, Trần Tử Hàn cũng không ngoại lệ. Thế nhưng vào giờ khắc cô tưởng đã chiếm được anh rồi thì ông trời lại đột nhiên nói cho cô biết, tất cả chỉ là đùa thôi. Lễ đính hôn của cô, chú rễ chạy mất, cô trở thành người phụ nữ bị ruồng bỏ trong mắt người khác.
Nỗi đau của cô giây phút ấy, nên tìm ai tính sổ đây?
Nhiều năm qua mọi người đều đã sống hạnh phúc, còn cô vì sao phải một mình ôm lấy đau khổ?
Lục Dĩnh căm phẫn nhìn Vương Y Bối. Cô đã gặp lại Trần Tử Hàn, anh bây giờ còn hấp dẫn hơn cả trước kia, nhưng cô chỉ có thể đứng nhìn anh từ xa. Chỉ có điều khi biết anh sống vui vẻ, cô lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Nhưng cô không xuất hiện để làm anh tổn thương, cô không nỡ làm vậy với người đàn ông mà cô đã dùng cả sinh mệnh để yêu.
Còn với người con gái đang ở trước mặt cô lúc này, cô không thể nào bỏ qua cho cô ta. Thật sự bất công! Nhưng đây là hiện thực, cô biết trách ai?
Cô rời khỏi Trần Tử Hàn, một mình ôm lấy ấm ức, một mình chịu ánh mắt dè bỉu của mọi người. Vì sao Vương Y Bối lại sống vui vẻ như thế? Lại còn có thể tìm được một người đàn ông như Hướng Vũ Hằng? Mọi người ai cũng sống hạnh phúc, chỉ mình cô là không, vì sao lại bất công như vậy? Nếu như bản thân cô đã phải chịu đau khổ, vậy thì người khác cũng đừng hòng sống yên ổn!
Lục Dĩnh lãnh đạm nhìn Vương Y Bối, lửa giận trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.
Thật ra, chúng ta không xấu xa, chỉ là bị tình yêu làm cho mê muội, nhìn thấy nỗi đau của mình, nhưng lại không trông thấy vết thương của người khác.
Mọi người trong công ty đều biết gần đây công ty liên tục gặp rắc rối, không những không nhận được bất kỳ dự án nào mà mỗi lần đi thương lượng ký hợp đồng đều bị đối phương từ chối bằng đủ mọi lý do.
Nhân viên ai nấy đều ủ rũ chán chường, bởi vì lợi nhuận của công ty có liên quan trực tiếp tới miếng cơm của mình, nếu tình trạng này còn kéo dài, sợ rằng tương lại công ty sẽ…
Dù đây chỉ là một công ty con, nhưng gắn bó lâu dài ít nhiều cũng nảy sinh tình cảm, không ai lại muốn công ty của mình làm ăn thất bát cả.
Sắt mặt tổng giám đốc Hướng Vũ Hằng dạo gần đây luôn ủ rũ khó coi. Lần nào Y Bối đi vào phòng anh ta cũng thấy anh ta đang nói chuyện điện thoại, nhìn vẻ mặt là biết đối phương hẳn đang nói những lời khiến anh ta không vui.
Vương Y Bối đứng ngoài cửa, đợi Hướng Vũ Hằng kết thúc cuộc gọi. Do được bồi dưỡng mấy năm trời, hiện giờ dù có bao nhiêu bực bội, Hướng Vũ Hằng cũng không hề phát giận ra ngoài, chỉ muốn ngồi một mình yên tĩnh mà thôi.
Hướng Vũ Hằng cúp điện thoại, sắc mặt nghiêm trọng.
Vương Y Bối gõ cửa mấy tiếng thu hút sự chú ý của anh ta. Bấy giờ Hướng Vũ Hằng mới quay lại bàn làm việc, ngồi xuống ghế, khẽ nhấc mắt lên nhìn cô. Vương Y Bối đi tới đứng đối diện anh ta, đặt tập tài liệu xuống bàn. Hướng Vũ Hằng cầm lên, chăm chú xem rất lâu, lúc ngẩng đầu lên vẫn thấy Vương Y Bối còn đứng đây, anh ngạc nhiên nhìn cô.
“Mấy hôm nay một loạt công ty đối tác hủy hợp đồng, tôi tin giám đốc cũng biết rõ nguyên nhân.” Vương Y Bối nói giọng đều đều, ánh mắt cũng rất bình tĩnh nhìn Hướng Vũ Hằng, không hề có sợ hãi hay bất lực nào.
“Thì sao?” Nhận thấy giọng điệu của mình không ổn lắm, Hướng Vũ Hằng lập tức ho khan hai tiếng để trấn tĩnh, thế nhưng khi ánh mắt đảo qua phong bì nằm trong tay cô, anh ta lại sa sầm mặt: “Trong lúc công ty gặp khó khăn, điều cần nghĩ là làm sao giúp công ty vượt qua khó khăn chứ khôn phải chối bỏ trách nhiệm của mình!”.
Vương Y Bối siết chặt phong bì trong tay: “Trước khi vào đây đúng là tôi đã nghĩ như vậy, nhưng bây giờ thì hết rồi”. Cô xé tan phong bì trước mặt Hướng Vũ Hằng, bình thản cười: “Tôi đi làm việc tiếp!”.
Cô Lục Dĩnh kia đúng là người nói được làm được! Không tiếc thủ đoạn ép Hướng Vũ Hằng phải đuổi việc Vương Y Bối. Rõ ràng anh ta biết rõ Lục Dĩnh nhắm vào mình, nhưng không hề mở miệng nhắc tới. Thái độ ấy của Hướng Vũ Hằng khiến Vương Y Bối thay đổi suy nghĩ tiêu cực của mình. Người đàn ông này, đúng là một người quang minh lỗi lạc.
Cô không giải thích quan hệ giữa mình và Hướng Vũ Hằng cho Lục Dĩnh sở dĩ là vì cô cảm thấy không cần thiết. Cô ta chẳng qua muốn tìm mọi cách khiến cô sống không yên, nên cô có giải thích cũng vô dụng. Huống hồ, Hướng Vũ Hằng cũng không muốn dây dưa gì tới Lục Dĩnh, mọi chuyện như ngày hôm nay chí ít có thể khiến bố mẹ anh ta không bức bách anh ta nữa.
Trái lại với Vương Y Bối, Hướng Vũ Hằng suy nghĩ rất đơn giản. Người ta muốn đối đầu với anh, anh càng không thể để cho họ được như ý, nếu công ty lâm vào nguy cơ phá sản thì điều đó chỉ có thể chứng minh rằng năng lực của anh quá kém, chứ không phải là do một người phụ nữ gây ra.
Vương Y Bối kiểm tra lại danh sách những người gần đây có liên hệ với công ty, đối với các bên đã hủy hợp đồng, thực ra cũng không thể nói họ không có đạo nghĩa. Những công ty nhỏ hợp tác với Hoa Thịnh này không dám vì Hoa Thịnh mà đ