Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

em rất vui, chúng ta tìm một dịp khác gặp mặt ăn cơm được không?”.
Hướng Vũ Hằng đưa danh thiếp của mình ra: “Vậy tôi xin chờ”.
Lục Dĩnh tươi cười nhận lấy danh thiếp của anh ta.
Hướng Vũ Hằng và Vương Y Bối đi ra bãi đỗ xe. Đi được một đoạn khá xa rồi, anh ta dừng lại: “Cô quen Lục Dĩnh?”.
Thái độ vừa rồi của Lục Dĩnh đương nhiên không qua khỏi mắt anh, nghe đồn cô gái này sau khi bị từ hôn, liền mất hết hứng thú với chuyện hôn nhân đại sự, chứ đừng nói đến chuyện đi xem mắt. Hôm nay, cô ta biểu hiện như thế, anh không cho rằng đó là vì mình có sức hút đặc biệt. Người khiến Lục Dĩnh mất đi thái độ bình thường hẳn là Vương Y Bối.
“Trước hết anh nên nói rõ chuyện hôm nay đã lợi dụng tôi chứ nhỉ?”
“Chẳng phải cô vừa mới ăn cơm rồi đấy ư?” Hướng Vũ Hằng giả vờ vô tội.
Cô hừ lạnh.
Nếu đã vậy thì cô cũng chẳng cần giải thích nghi hoặc trong lòng anh ta: “Cô Lục đó ngoại hình ổn, gia thế tốt. Mấu chốt là cô ấy rất hứng thú với anh, xem ra, chúng tôi sắp phải chuẩn bị phong bao rồi. Hoa Thịnh chẳng mấy chốc mà có phu nhân tổng giám đốc”.
“Tôi cũng cảm thấy không đến nỗi nào!” Hướng Vũ Hằng ha hả cười, nhất quyết không phản bác để cô được như ý.
“Vậy thì tôi cũng phải nhanh chóng báo tin vui cho chủ tịch rồi, ông sắp có con dâu!” Vương Y Bối không tin Hướng Vũ Hằng còn cố chấp được.
Hướng Vũ Hằng cuối cùng cũng phải bỏ cuộc: “Đừng đùa như thế!”.
“Tôi nào dám! Chỉ có thể là công cụ cho người khác lợi dụng thôi!”
Hướng Vũ Hằng lắc đầu: “Thật sự cô không có ý định nói chuyện liên quan tới cô Lục kia? Tôi có thể suy nghĩ tới chuyện tăng lương cho cô”.
“Rõ ràng là cô Lục đó thích anh!”
“Cô thôi đả kích tôi đi.” Hướng Vũ Hằng mở cửa xe cho Y Bối ngồi vào: “Cô không nói thì tôi cũng chẳng ép, nhưng mà cô nên biết chuyện này ảnh hưởng khá lớn tới cuộc sống của tôi, vẫn nên thận trọng một chút!”.
“Thực ra tôi và cô Lục đó không thân thuộc lắm, còn không hiểu rõ nhau bằng anh và cô ta.”
“Nghĩa là có quen biết?”
Vương Y Bối khẽ cười, liếc qua mặt Hướng Vũ Hằng: “Cô ấy là bạn gái cũ của bạn trai cũ của tôi!”.
Hướng Vũ Hằng quay sang nhìn cô, nhưng trên mặt Y Bối lúc này là một nụ cười đầy châm chọc.
Sự xuất hiện của Lục Dĩnh khiến cô càng rõ ràng một chuyện. Trần Tử Hàn là bạn trai cũ của cô, nhưng cô lại chẳng thể được xem là bạn gái cũ của anh! Dựa vào thứ tự thời gian, liệu anh cũng sẽ nhớ về Lục Dĩnh như vậy không?
Có một vài suy nghĩ nổi lên trong đầu sẽ trở thành chất độc, chậm rãi khuếch tán. Cuộc sống luôn dùng những bằng chứng xác đáng để thức tỉnh con người ta khỏi những giấc mộng xa vời.
Trần Tử Hàn không chỉ chia tay với cô, mà còn qua lại với một người con gái khác, thậm chí… suýt nữa đã đi tới hôn nhân.
Hướng Vũ Hằng không hề lôi vấn đề này ra hỏi lại, mà cho dù có hỏi thì Vương Y Bối cũng không có ý định trả lời. Cứ coi như cô ích kỷ đi, cô có thể sẵn sàng nhắc tới thời khắc hạnh phúc nhất của mình chứ tuyệt đối không muốn phơi bày nỗi đau khổ của mình ra trước mặt bất cứ ai. Dù đau nhức đến thế nào cô cũng một mình gặm nhấm vết thương, không để ai trông thấy.
Bộ dạng thê lương, nhếch nhác của cô, chỉ cần cô biết là đủ, người khác không có quyền chia sẻ.
Vương Y Bối cảm thấy rất hài lòng, nhiều năm qua cô đã luyện được cách biểu diễn, dù bây giờ có nói sự thật với Hướng Vũ Hằng nhưng thái độ của cô cũng sẽ không để lộ bất cứ suy nghĩ nào trong lòng.
Vương Y Bối xuống khỏi xe của Hướng Vũ Hằng, quay đầu lại nói: “Cảm ơn anh đưa tôi về!”.
Hướng Vũ Hằng nhìn cô một cái đầy thâm ý, sau đó mới khởi động xe rời đi.
Vương Y Bối đứng nhìn theo bóng chiếc xe từ từ biến mất.
Cô không ngờ sẽ gặp lại Lục Dĩnh, dù rằng khi quyết định quay về Yên Xuyên, cô đã biết chắc mình sẽ tái ngộ rất nhiều người, rất nhiều chuyện liên quan tới quá khứ. Vậy cũng tốt, ai cũng đều có lúc như vậy, không hôm nay thì ngày mai. Tất cả mọi thứ cùng xuất hiện vào một lúc, bản thân sẽ hiểu được thế nào là bách độc bất xâm. Quá khứ cô nhu nhược, nhưng hôm nay thì đã khác, cô không còn nhu nhược nữa.
Chỉ khi thật sự đối mặt cô mới có thể sống một cuộc sống bình thường nhất. Cô chưa từng nghĩ cả đời này mình sẽ nhất quyết “không phải người kia thì không cưới”, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ sống độc thân, dù thế nào thì cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, sẽ phải tìm một người đàn ông để đi tiếp đoạn đường còn lại. Cô phải đối mặt, mới có thể buông xuôi được.
Rất tốt, những ngày này trôi qua cũng không quá tệ. Cô không cần phải tiếp tục bận tâm xem cuộc sống sẽ lại có những điều ngoài ý muốn nữa. Bạn học cũ đã gặp lại, Trần Tử Hàn cũng đã gặp lại, tình địch lớn nhất cũng đã gặp lại, thậm chí còn có cả người từng là vợ sắp cưới của anh cũng đã xuất hiện.
Không còn ai có thể khiến cuộc sống của cô dậy sóng được nữa rồi, mọi thứ trở lại làm một mặt hồ tĩnh lặng như gương.
Cô từng bước đi về căn hộ, cái bóng đổ trên mặt đất từ từ bị kéo dài ra, mang theo một vẻ cô đơn, lẻ loi.
Đột nhiên, bên cạnh cái bóng ấy của cô, xuất hiện một bóng người khác.
“Vư


Old school Easter eggs.