Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
em cũng sẽ quay về chỗ của em."
"Saơ anh biết em không thể, có người trốn chạy, không có nghĩa là em cũng sẽ làm vậy." Tô Lạc phản bác.
"Không phải trốn chạy mà là sự lựa chọn chính xác. Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ trách Thẩm Doanh, cô ấy đã cố gắng hết sức rồi."
"Anh vẫn còn yêu cô ta phải không?"
"Điều này chẳng liên quan đến tình yêu. Tô Lạc, tình yêu là thứ hư ảo, còn cuộc sống mới là hiện thực. Không phải anh từ chối em, mà là anh không có tư cách chấp nhận em."
"Không, em khác Thẩm Doanh." Tô Lạc tỏ ra xúc động, cô chống tay xuống giường, nhổm người dậy. Dù thân thể đau đớn, cô cũng muốn tiến lại gần Dương Nhuệ một chút.
"Em và cô ta không giống nhau, Dương Nhuệ, em cũng sống dưới địa ngục như anh. Bố mẹ ly hôn từ lúc em còn bé, mẹ em hễ tức giận là đánh em. Hồi nhỏ, em không có tiền, thường không thể tham ra hoạt động của lớp, thậm chí không có tiền mua đồng phục nên hay bị các bạn cười nhạo bị thầy cô mỉa mai. Thật đấy, tuy không đến mức chết đói nhưng cuộc sống của em cũng chẳng hề vui vẻ."
"Tô Lạc..." Trước ánh mắt sáng rực của cô, Dương Nhuệ đột nhiên phát hiện, bản thân không có cách nào thuyết phục người phụ nữ cố chấp này. Anh chỉ có thể đỡ cô nằm xuống giường.
Tô Lạc nắm tay anh. "Dương Nhuệ, chỉ cần anh nhận lời em, để em lên vùng núi với anh, em sẽ chứng minh cho anh thấy."
Dương Nhuệ hơi gật đầu. "Cảm ơn em, Tô Lạc. Nhưng anh dựa vào cái gì chứ...?" Vừa nói, anh vừa đặt tay cô vào trong chăn rồi đứng dậy, xách ba lô đi ra ngoài.
Đêm hôm đó, Tô Lạc ngắm nhìn bầu trời tối đen bên ngoài cửa sổ hồi lâu. Trong thâm tâm, cô rất không đồng ý với quan điểm của Dương Nhuệ. Trên đời này làm gì có thiên đường và địa ngục? Cô thầm hạ quyết tâm, một ngày nào đó, cô sẽ đưa anh trở về chốn nhân gian.
Yêu Là Bởi Vì Đồng Cảm Hay Sao?
Tô Lạc còn trẻ nên bình phục khá nhanh. Mọi chuyện xung quanh cô dường như cũng dần trở lại trạng thái bình thường. Dương Nhuệ thỉnh thoảng gửi tin nhắn, có lúc cũng gọi điện hỏi thăm tình hình phục hồi của cô. Tuy anh không nói nhưng lời ngọt ngào, êm ái nhưng thái độ thân thiết hơn nhiều.
Tô Kiệt đã được thả. Cậu vẫn thờ ơ, lạnh nhạt với Mỹ Huệ nhưng đã ngầm bằng lòng để cô quay về bên mình. Sau khi bị cho nghỉ việc, ông Tô lại tìm được công việc bảo vệ đi tuần đêm tại một khu chung cư. Hơn nữa, bây giờ ông đã có thể về nhà mà không bị vợ cũ và con trai công kích. Bà Nhạc ngày nào cũng chơi đánh mạt chược với hàng xóm, chủ đề câu chuyện cũng chỉ xoay quanh việc di dời.
Trong nhà thường có một đám cán bộ đi ra đi vào, nghe nói là người của ban giải phóng mặt bằng. Bọn họ thì thầm to nhỏ với hai mẹ con Tô Kiệt, sau đó lạnh lùng bỏ đi. Khi họ khuất dạng, bà Nhạc và con trai tiếp tục nhỏ to thương lượng, thần sắc tương đối nặng nề. Thời gian sau đó! hàng xóm chẳng thấy đâu, cán bộ cũng không xuất hiện. Ngoài đường vang lên tiếng động lớn, cát bụi bay mù mịt. Tô Lạc không quan tâm, bởi vì chuyện này chẳng liên quan đến cô, Hằng ngày, cô ngồi ở ngoài sân phơi nắng, đọc sách, chợp mắt, chờ tới lúc bình phục hoàn toàn, chờ đến khi khai giảng vào mùa thu, cô có thể xuất hiện trước mặt Dương Nhuệ với dáng vẻ tràn đầy sức sống.
Tuy nhiên, cưộc sống yên bình cuối cùng cũng bị phá vỡ. Một ngày đầu hạ, mới sáng sớm đã có người đập thình thình vào cổng nhà. Tô Lạc giật mình tỉnh giấc, nghe thấy tiếng mẹ cô thức dậy đi mở cổng. Giây tiếp theo, bà Nhạc lớn tiếng hỏi: "Các người là ai? Muốn làm gì vậy?"
"Nhưng bọn họ nói dỡ trái phép là thế nào?"
"A, đây là cách làm mới, dỡ phần xây dựng trái phép trước để thúc đẩy việc giải phóng mặt bằng. Nhà cô chắc một nửa diện tích thuộc dạng xây dựng trái phép."
"Phải làm thế nào bây giờ? Tôi lo mẹ và em trai tôi xảy ra chuyện."
Luật sư Châu ngó nghiêng. "Chắc không sao đâu, bọn họ chủ yếu là đến thuyết phục mẹ cô đồng ý di dời thôi. Có lẽ cô cũng biết chuyện nhà cô đòi tiền đền bù cao hơn các hộ khác?"
"Tôi không biết, tôi chẳng bao giờ hỏi đến chuyện này."
"Người nhà không thương lượng với cô hay sao?"
"Không."
"Thật ra..." Luật sư Châu ngập ngừng.
"Anh muốn nói gì?" Tô Lạc liền túm tay áo anh ta.
"Tôi cũng không tiện đề cập... Thật ra, khoản đền bù cũng có mức dao động khả lớn." Luật sư Châu vòng vo tam quốc.
Tô Lạc không hiểu rõ ý của anh ta. Còn chưa kịp hỏi kĩ hơn, cô chợt nhìn thấy Tiêu Kiến Thành lẫn trong đám đông. Người đàn ông đó đang trò chuyện với mấy cán bộ thường xuyên ra vào nhà Tô Lạc. Một người đưa cho anh ta điếu thuốc, anh ta ngậm lên khóe miệng, người đó liền giúp anh ta châm lửa.
Tô Lạc quay sang luật sư Châu. "Đây là dự án của Tiêu Kiến Thành phải không?"
Luật sư Châu có chút kinh ngạc. "Sao cô biết?"
Tô Lạc không trả lời mà dõi mắt về phía Tiêu Kiến Thành. Tiêu Kiến Thành cũng như vô tình mà hữu ý liếc cô một cái. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe miệng anh ta nhếch lên, còn cô cố gắng để đôi mắt mình tràn ngập sát khí. Vào thời khắc này, người nào rút lui tr