Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

y nghiêm trọng."
"Đúng thê!"
"Tốt quá, chúc mừng em!" Dương Nhuệ nói với giọng chân thành.
"Cho em mượn điện thoại của anh một lúc, em muốn gọi điện cho mẹ, bảo mẹ đến đón em xuất viện." Tô Lạc giơ tay, Dương Nhuệ liền lấy di động đưa cho cô. Đó là chiếc Nokia đã cũ nhưng vẫn còn lưu hơi ấm của anh, khiến cô cảm thấy ấm áp trong lòng.
Điện thoại đổ chuông hồi lâu, cuối cùng cũng có người bắt máy. Bà Nhạc cất cao giọng, hỏi: "A lô, ai đấy?"
"Mẹ, là con đây!"
"Mẹ đang tìm cô mà gọi cho cô mãi không được. Tiểu Lạc à, phải làm thế nào bây giờ?" Bà nấc nghẹn.
"Mẹ, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Hôm qua, mẹ nhận được thông báo của đồn cảnh sát, bảo đến đón Tiểu Kiệt nhưng hôm nay, phía cảnh sát lại không cho đón. Họ nói lần trước, nó và bố cô đánh nhau, nó đã làm hỏng thiết bị giám sát gì đó của người ta. Người ta bắt đền, không bồi thường sẽ bị kết án."
"Gì cơ... bị kết án ư? Bồi thường bao nhiêu ạ?"
"Một trăm năm mươi ngàn."
"Những một trăm năm mươi ngàn? Sao có thể nhiều như vậy?"
"Đúng vậy, bây giờ mẹ đi đâu kiếm số tiền đó? Chỉ tại ông già chết tiệt kia, biết thế, Tiểu Kiệt đánh chết ông ta cho xong."
"Bố đâu rồi hả mẹ?"
"Ông ta tới đồn cảnh sát cầu xin, nhưng bọn họ nói không liên quan đến ông ta, đây là chuyện của công ty. Bây giờ, ông ta đi gặp ông chủ bên đó nói chuyện. Đồn trưởng ra rồi, mẹ đi gặp ông ta một lát đây."
Người ở đầu dây bên kia lập tức cúp máy, Tô Lạc ngẩn người.
Dương Nhuệ vội hỏi: "Xảy ra chuyện gì thế? Tại sao phải bồi thường một trăm năm mươi ngàn?"
"Mấy hôm trước, em trai tìm đến chỗ bố em làm bảo vệ để đánh ông ấy. Bây giờ, công ty đó nói nó làm hỏng thiết bị giám sát của bọn họ, đòi bồi thường một trăm năm mươi ngàn, bằng không nó sẽ phải ngồi tù."
"Nghiêm trọng đến mức đó sao?"
"Là anh ta cố ý." Tô Lạc buột miệng.
"Ai cố ý cơ?" Dương Nhuệ truy vấn.
Tô Lạc không biết trả lời thế nào, chẳng lẽ nói một người đàn ông cực kỳ vô vị, chỉ vì cô làm anh ta mất hứng, không đáp ứng yêu cầu vô lý của anh ta nên anh ta bủa vây cô khắp nơi? Câu này mà nói ra miệng, chẳng khác nào một trò cười. Tô Lạc thầm hạ quyết tâm, cho dù phải chết trong tay anh ta, cô cũng không bao giờ cầu xin đối phương nửa lời.
Nghĩ đến đây, Tô Lạc không trả lời câu hỏi của Dương Nhuệ mà chỉ cười cười. "Không có gì, mẹ em sẽ nghĩ cách. Cho Tiểu Kiệt một bài học cũng tốt."
"Liệu mẹ em có gom được một trăm năm mươi ngàn không?"
"Chắc có, mẹ em chơi mạt chước lúc nào chẳng thắng." Tô Lạc cố gắng tỏ ra nhẹ nhõm.
Dương Nhuệ lục túi lấy một tấm thẻ ngân hàng đưa cho cô "Tiền lương tích lũy trong mấy năm qua, anh cũng không dùng nhiều. Trong này còn có mấy chục ngàn, em hãy cầm lấy..."
Tô Lạc vội ngắt lời anh: "Không cần đâu, thật sự không cần. Làm gì đến mức phải sử dụng tiền của anh, anh nghĩ nhà em nghèo quá đấy."
Mặc dù nói vậy nhưng khóe miệng cô bất giác giật giật như muốn khóc. Bắt gặp bộ dạng này của cô, trong lòng Dương Nhuệ ít nhiều cũng hiểu rõ tình hình. Hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Đúng lúc này, đột nhiên có người đi vào phòng.
"Tô Lạc!" Thẩm Doanh cất giọng vui vẻ. "Tôi đã hẹn xe cấp cứu đưa cô chuyển viện, bây giờ có thể làm thủ tục..."
Dương Nhuệ quay lưng về phía cửa phòng nên Tô Lạc nhìn thấy Thẩm Doanh trước, trong lòng cô đột nhiên dấy lên cảm giác hết sức phức tạp.
Nghe thấy giọng nói của người phụ nữ, Dương Nhuệ kinh ngạc quay đầu.
Nhìn thấy Thẩm Doanh, anh liền biến sắc mặt, vô thức đứng bật dậy. Phát hiện ra sự có mặt của Dương Nhuệ, Thẩm Doanh há hốc miệng, quên mất mình đang nói gì. Kẻ ngốc cũng có thể nhận ra, đôi nam nữ này từng yêu nhau sâu đậm.
Ngay sau đó, Thẩm Doanh là người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất. Cô ta mỉm cười, chào hỏi Dương Nhuệ: "Là anh à? Lâu rồi không gặp."
Dương Nhuệ không đáp, chỉ hơi gật đầu.
Thẩm Doanh quay sang Tô Lạc. "Tô Lạc, tôi đã hẹn xe cấp cứu, cô có thể chuyển sang bệnh viện Nhân dân, phòng bệnh cũng đã sắp xếp đâu vào đấy rồi."
"Bây giờ tôi không cần chuyển viện nữa, tôi muốn nhờ cô đưa tôi về nhà." Tô Lạc nói.
"Có thể về nhà rồi à? Được thôi, tôi sẽ đi tìm bác sĩ làm thủ tục xuất viện cho cô."
Nói xong, Thẩm Doanh liền đi nhanh ra ngoài. Vài giây sau, Dương Nhuệ cũng cúi xuống nhặt chiếc ba lô, đeo lên lưng.
"Anh còn phải về quỹ từ thiện có chút việc." Anh vô thức né tránh ánh mắt Tô Lạc.
"Vâng, bao giờ anh quay về miền Tây?"
"Ngày mai, tối nay anh sẽ đến thăm em."
"Được ạ"
Bóng lưng của Dương Nhuệ lúc nào nĩng cô đơn như thế. tình yêu là một trận đánh giằng co, có lúc tiến, lúc lùi, cũng có lúc giậm chân tại chỗ. Nhiều khi con người chỉ là chiến đấu với bản thân mà thôi.
Thẩm Doanh giải quyết công việc rất nhanh gọn, cô ta mau chóng giúp Tô Lạc làm thủ tục xuất viện, thu dọn đồ, nhờ hai cô y tá dìu Tô Lạc lên xe cấp cứu, đưa về nhà.
Tô Lạc cũng chỉ xa nhà có mười mấy ngày mà không ngờ khu phố nhà cô đã hoàn toàn thay đổi. Hàng cây dọc theo hè phố dựng một hàng tấm chắn màu xanh da trời, nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Trong nhà cô không có ai, ng


Old school Easter eggs.