Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.

hỉ cần mọi người không chê tiền của cháu bẩn là được."
Bà Nhạc do dự. "Chúng tôi không cần nhiều như vậy..."
"Vậy bác cần bao nhiêu cứ rút bấy nhiêu, mật mã là sinh nhật của Tiểu Kiệt.
"Nói xong, Mỹ Huệ quay người rồi đi Bà Nhạc vội kéo cô lại. "Khoan đã, hãy ở lại đây ăn bữa cơm với chúng Tôi."
Buối tối, Tô Lạc nằm nghỉ trên giường. Bà Nhạc ở ngoài phòng khách cất cao giọng hỏi cô: "Tiểu Lạc, cô không ăn thật sao? Hay là uống chút canh nhé!"
"Không cần đâu ạ, con không đói." Tô Lạc đáp. Cô dõi mắt ra phòng khách nhỏ ở bên ngoài. Bố mẹ cô và Mỹ Huệ đang lặng lẽ ăn cơm, đây là cảnh tượng bao nhiêu năm qua, cô chưa từng gặp.
Trên bếp là ấm thuốc bắc mà mẹ sắc cho cô, mùi thuốc thơm nồng lan tỏa khắp không gian. Tô Lạc chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cô lại mơ thấy mình quay về lối đi đầy bùn đất ở trên ngọn núi đó. Cô suýt trượt ngã, lập tức giơ tay túm cây cỏ bên cạnh, có người đỡ cô, cô quay đầu nhưng vì sương mù dày đặc nên không nhìn rõ gương mặt của người đó. Cô thầm đoán là Dương Nhuệ, không phải anh còn có thể là ai?
"Tô Lạc..." Người đó gọi tên cô, quả nhiên là giọng nói của Dương Nhuệ.
Tô Lạc mừng rỡ, tỉnh dậy từ giấc mộng. Vừa mở mắt, cô phát hiện anh đang ngồi bên cạnh giường.
"Dương Nhuệ, là anh thật sao?" Tô Lạc buột miệng hỏi.
"Gì cơ?" Dương Nhuệ không hiểu.
Tô Lạc bừng tỉnh, vội đáp: "Không có gì, em nghe thấy tiếng anh bước vào đây."
"Xin lỗi vì đã đánh thức em. Anh chỉ muốn hỏi, chuyện của em trai em thế nào rồi?"
"Vẫn thế, phải bồi thường mới được thả." Tô Lạc đáp.
"Có đủ tiền không? Anh vừa hỏi mẹ em, bác nói đủ rồi nên anh muốn xác nhận lại với em."
"Đúng là đủ rồi ạ."
"Anh thật lòng muốn giúp em, em đừng khách sáo với anh." Dương Nhuệ nhìn cô bằng ánh mắt chân thành.
"Nhà em gom đủ tiền rồi, không phải khách sáo đâu." Tô Lạc rất cảm động.
"Vậy thì tốt, anh phải về ngay bây giờ."
"Về đâu cơ ạ?"
"Về miền Tây, anh đi nhờ một chiếc xe chở hàng."
Tô Lạc nhìn đồng hồ treo tường. Đã hơn mười giờ tối, nếu bây giờ anh mới xuất phát, có lẽ phải gần sáng mới tới nơi.
"Buổi tối đi đường rất nguy hiểm, anh chờ đến sáng mai không được sao?"
"Anh phải về giải quyết một số công việc nữa."
"Chuyện xây trường học... bất thành rồi, đúng không anh?" Tô Lạc hỏi nhỏ.
Dương Nhuệ cười an ủi. "Không đâu, mọi người vẫn đang nghĩ cách. Em yên tâm đi, chỉ cần chúng ta cố gắng, chắc chắn sẽ thành công."
"Đều do em cả, chẳng giúp gì được cho anh.
"Đừng nói vậy, em đã giúp anh rất nhiều." Dương Nhuệ vỗ vỗ lên tay Tô Lạc. "Bây giờ, điều quan trọng nhất là em hãy dưỡng bệnh thật tốt, bằng không anh sẽ rất áy náy."
"Đâu phải lỗi của anh, anh không cần áy náy."
"Sớm biết thế, anh đã đi tiễn hai chị em, như vậy sẽ không xảy ra chuyện."
Tô Lạc nhìn Dương Nhuệ. Người sống ở vùng núi lâu ngày, dáng vẻ hơi gầy gò nhưng ánh mắt không một chút tạp niệm, khiến cô không thể rời mắt. Trong lòng nhất thời xúc động, cô hỏi: "Vậy sao? Anh sẽ áy náy à? Thế thì em trở thành người què cho xong."
Nghe câu này, Dương Nhuệ tức tỏ ra tức giận. "Sao em lại nói vậy? Đùa cũng không nên."
"Em muốn anh nhớ tới em." Tô Lạc đáp khẽ.
"Tất nhiên là anh nhớ đến em rồi."
"Nhưng anh không yêu em, anh luôn từ chối em."
"Tô Lạc..." Dương Nhuệ ngập ngừng muốn nói điều gì đó rồi lại thôi.
Tô Lạc nhìn ánh bằng ánh mắt tha thiết. Dương Nhuệ không dám nhìn thẳng vào cô.
"Dương Nhuệ, khi nào khỏi hẳn, em sẽ quay lại vùng núi với anh."
"Em đừng đến, đừng làm chuyện dại dột."
"Nếu đã là chuyện dại dột, tại sao anh còn làm?"
Dương Nhuệ cúi đầu, im lặng hồi lâu, sau đó, anh cất giọng trầm trầm: "Chắc em cũng biết, bố mẹ anh qua đời từ lúc anh còn nhỏ. Anh là trẻ mồ côi nên từ chuyện ăn uống học hành đều nhờ sự giúp đỡ của mọi người. Nhưng ở vùng núi, mọi người đều nghèo khổ. Hồi nhỏ, điều anh lo lắng nhất chính là bị chết đói, số anh may mắn nên gặp được nhà tài trợ, mới có thể học hết đại học, vì vậy, anh quyết định quay về vùng núi, làm chút việc trong khả năng cho phép để những đứa trẻ giống anh không lo bị chết đói. Nhưng em cũng thấy đấy, dù cố gắng đến mức nào, vẫn có rất nhiều vấn đề anh không thể giải quyết, vẫn có rất nhiều đứa trẻ có cuộc sống như anh hồi đó."
Đây là lần đầu tiên Tô Lạc nghe Dương Nhuệ nhắc đến những chuyện này.
Dù anh cúi thấp đầu, cô vẫn có thể nhìn thấy nét khổ sở trên gương mặt anh.
"Dương Nhuệ, em bằng lòng đi cùng anh, chúng ta có thể cùng giúp đỡ bọn trẻ..."
"Không, em không làm được đâu, chẳng ai có thể giúp được bọn chúng." Dương Nhuệ ngẩng đầu. "Thế giới này vốn được kết hợp bới hai bộ phận con người. Một bộ phận sống hạnh phúc, vui vẻ, không cần lo cơm ăn áo mặc, có thể kéo dài tuổi thọ, bộ phận còn lại rất bi thảm và bất hạnh, có chết mục xương cũng chẳng ai quan tâm. Tô Lạc, tình trạng này giống thiên đường và địa ngục, em có hiểu không? Địa ngục mãi mãi không thể biến thành thiên đường. Em là người ở trên thiên đường thì không thể đến với bọn anh, dù có quyết tâm vượt qua ranh giới, sớm muộn