Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2745 lượt.
ồi, nếu không bọn họ rất dễ dàng chạy ô-tô thoát đi. Dù bỏ xe chạy trốn cũng khó giải quyết cục diện.
Nhưng bất luận bên trong hay bên ngoài, đều không ở trong phạm vi suy nghĩ của Lý Lộc.
Trước mắt, người cuối cùng trong nhà hàng phục hồi tinh thần lại, hắn xoay người lảo đảo chạy trốn. Người mua ở trong phòng nghe được tiếng vang cũng mở cửa ra ngoài. Những người này ở trong hắc đạo quen, năng lực tùy cơ ứng biến không phải mấy người bán y hệt con thỏ nhỏ có thể so sánh, lúc này liền cúi xuống dưới bàn, rút vũ khí bắn xa từ trong người ra.
“Tôi ngăn họ, em hành động.” Brad nói.
Lý Lộc không cần anh phân phó, đã sớm rút hai con dao giải phẫu ra từ túi trên chân phóng về phía nhân viên nghiên cứu kia, tính chuẩn đâm vào hốc mắt hắn.
“Chỉ tay!” Brad nhắc nhở cô.
“Đã thoa thuốc che chỉ tay, tự chế, dùng rất tốt, lần sau cho anh một chai.” Lý Lộc vừa nói, vừa không hiền hậu tính toán có thể lừa được bao nhiêu súng ống đạn dược từ chỗ anh ta.
“Nói xạo.” Brad nói, “Em là người không hiền hậu, không phải chỉ là sơn móng tay thôi sao, nhà tôi cũng có.” Người này công kích từ xa nên cực kỳ tỉnh táo, nhưng thỉnh thoảng chiến đấu ở khoảng cách gần thì máu lưu manh vẫn sôi trào lên.
Dương ở bên ngoài đột nhiên gọi trợ giúp, cẩn thận bổ sung một câu: “Có kẻ thứ ba xuất hiện.” Anh căn bản không ngờ còn có kẻ thứ ba xuất hiện, có lẽ bọn họ cũng bị ma túy kiểu mới hấp dẫn tới. Vội vàng chặn đánh ở bên trong, khiến cho hai nhân viên nghiên cứu chờ bên ngoài nhà hàng trốn hết.
Sở thích của Dương không phải là sử dụng võ lực. Anh vốn nên ngồi ở trong nhà hàng, dùng rượu Australia năm 82 và thịt bê, ưu nhã dò thăm tình báo từ các nữ sĩ xinh đẹp – đây mới là công việc của anh. Nhưng bây giờ, anh không thể không cầm vũ khí bắn xa không văn nhã lên, đấu tranh với một đám Trình Giảo Kim.
Anh vừa bắn vừa lui, đạn rốt cuộc dùng hết. Giờ đến phiên thứ này có tác dụng, Dương móc một cuộn tơ mỏng ra từ trong túi.
Người dây dưa với anh chính là người của Brando. Người bán đồng thời hẹn hai người mua lớn, xem ai ra giá cao thì bán cho người đó.
Brando ngồi ở trong quán cà phê quan sát sức chiến đấu không tưởng được bên ngoài. Đoàn lính đánh thuê ngồi vây quanh ở bên cạnh hắn, còn chặn lá chống đạn, dự phòng đạn lạc đột nhiên bắn vào.
“Người đàn ông kia không tệ, tôi rất thích.” Hắn nói, cũng không mấy để ý vì đội ngũ lính đánh thuê dần tổn thất.
Người hầu bên cạnh cúi đầu hỏi thăm: “Có muốn bắt sống người đó về không?”
“Ưmh” Brando nắm cằm, chống khuỷu tay trên bàn cà phê suy nghĩ trong chốc lát, nhìn thấy phần tử vũ trang không rõ thân phận đột nhiên giơ tay thảy vũ khí xạ kích ra ven đường, rồi sau đó một kẻ địch cách anh ta không xa liền không cách nào tự chủ bị kéo đến trước người anh, cơ hồ không có lực giãy giụa.
“Đó là cái gì?” Hắn sợ hãi hỏi, rướn cổ lên xem.
“…” Người theo hầu cũng không thể cho ra đáp án xác thực, người đàn ông kia đã biến thành bao cát đỡ đạn của Dương.
Phần tử vũ trang đang trốn sau chiếc xe ven đường kia là một người phương Đông có hình thể không mấy cường tráng, nhìn diện mạo của anh ta, lại giống như người hầu bàn ở khách sạn, ít nhất sẽ không có ai cho rằng người này có thể tham gia chém giết ở đầu đường.
Brando nói: “Tôi muốn hắn ta, chuẩn bị đạn thuốc mê.”
“Vâng”
Sống để giết anh
Đôi tay Lý Lộc đặt trên mặt bàn, lướt qua đài thức ăn to lớn, theo sát người chạy trốn đi ra ngoài. Thông qua cửa, qua một hành lang không dài, tắc xi chuyên dụng đang đậu ngay trước mắt. Lúc nãy nhờ đèn đường bên ngoài chiếu sáng, Lý Lộc đã phát hiện có một chiếc xe jeep bốn bánh chạy ra từ bên trái, cô hỏi: “Ngồi xe gì.”
“Xe jeep màu rằn ri.” Bên kia máy bộ đàm trả lời.
“Lại còn dám chạy ngang cửa nhà hàng.”
Brad nói: “Em nhanh lên, bên trong đã chú ý tới vị trí ẩn thân của tôi.”
Chủ xe không nói hai lời, hết sức phối hợp dừng xe.
“Lập tức xuống xe.”
“Được được, đừng giết tôi.” Chủ xe bị nét mặt cực hung ác của Lý Lộc hù dọa, mở cửa xe giơ hai tay lên cao rồi lao ra.
Động cơ chưa tắt, Lý Lộc quay lại chuẩn bị tiếp ứng, trong miệng còn nói với máy bộ đàm: “Dương, tôi lập tức tới ngay.”
Nào biết Dương bên kia lại đột nhiên hết sức lo lắng nói: “Lý, em dừng lại, Brad tới trợ giúp!”
Brad cũng nói: “Tôi đã đến bãi đậu xe, Lý Lộc ở lại nơi đó chờ chúng tôi hoặc là tự đi trước.”
Đôi tay Lý Lộc giữ chặt tay lái, trong lòng nổi lên nghi ngờ. Không phải hai người đều bị kẻ địch kiềm chặt, cho nên mới bảo cô trốn một mình chứ. Trải qua một hồi như vậy, gần đây đã không còn người rảnh rỗi dám can đảm lưu lại, mặt đường sạch sẽ trống trải khiến cô có thể nhấn ga chạy tới.
Ở Las Vegas mà cũng có thể tạo ra chiến đấu trên đường phố như kiểu xã hội đen ở New York, thật là đủ khoa trương. Một chiếc xe tải nhỏ chận đường xe của Lý Lộc. Hai người đàn ông vạm vỡ dùng sườn xe che chắn để tiến hành công kích toàn diện. Chiếc xe Lý Lộc đang ngồi lúc này hoàn toàn khác với chiế