Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2739 lượt.
còn nhớ rõ ông Smith không, lần trước chỉ rõ muốn cái65 từ Los Angeles chạy đến Washington đảm đương bảo vệ bên cạnh người đấy, mấy thằng nhóc ở phân bộ Newyork chúng tôi không phục lắm. Keith ngoan đi, cho bọn họ xem cái gì gọi là thực lực gà pro!”
“Không muốn, tôi muốn kiện mấy người bắt tôi lao động quá giờ.”
“Cậu ta lao động quá giờ rồi sao?” Eyrie hỏi, thanh âm từ trong cái loa truyền ra, khiến tất cả mọi người nghe thấy.
Squall vội ho một tiếng, nhỏ giọng nói: “Phân bộ chúng tôi đến sớm hai ngày, đều tập huấn theo nội dung thường quy.”
Cái gì là tập huấn theo nội dung thường quy, thì mọi người đều biết… Chính là theo tiêu chuẩn của đội huấn luyện hải quân lục chiến, tỷ như sáng sớm mỗi ngày vác vật nặng chạy 50 cây số, huấn luyện bắn súng suốt hai tiếng dưới mặt trời chói chang, đeo vật nặng lặn qua lặn lại trong hồ bơi suốt hai tiếng.
Hai người bên cạnh phá ra tiếng khổ sở khi nhớ lại những chuyện mệt mỏi kia.
Eyrie không thể làm gì khác hơn là dụ dỗ bằng lợi ích: “Như vậy đi, Keith, cậu chỉ cần đánh nhau với bọn họ một trận, tôi sẽ làm chủ cho cậu về sớm ăn lễ Noel, như thế nào?”
Keith nghe được ánh mắt sáng lên!
Anh không chút do dự gật đầu nói: “Một lời đã định!”
Squall trước máy theo dõi ngửa mặt lên trời thở dài, Eyrie liền hỏi anh: “Anh than thở cái gì.”
“Tôi thật vất vả mới kéo được anh ta tới đả kích lòng tin của đám tay mơ, bây giờ lại bị anh làm rối thả người về.”
“Căn cứ sức quan sát nhạy bén của tôi, tôi cảm thấy dù cậu ta ở lại cũng không nhất định có thể chuyên tâm làm việc.” Eyrie nói.
“Không sao, dù cậu ta không chuyên tâm, cũng sẽ không bị đánh chết.”
Eyrie bén nhạy tắt cái loa đi, rồi anh bắt đuổi hết đám người vây xem trong phòng, quay đầu trở lại mới nói với Squall: “Vấn đề không phải cậu ta có thể bị đánh chết hay không, mà là cậu ta có thể vì không yên lòng mà đùa thành thật không, nếu như bị cậu ta chơi tàn thì phiền toái lớn đấy.”
Phiền toái xác thực rất lớn, hơn nữa rất có khả năng xảy ra tình huống này.
Rốt cuộc Squall nhượng bộ theo lý trí: “Tôi đồng ý ý kiến của anh, lễ Giáng Sinh sẽ cho anh ta trở về.”
“Nhưng mà tại sao anh ta như vậy, lúc nãy vừa đổi đề tài đến lễ Giáng Sinh, thì cả khuôn mặt Keith đều thay đổi. Trước kia anh ta không phải loại người đặc biệt để ý ngày lễ tôn giáo.”
“Phụ nữ là ma quỷ, phụ nữ là ma quỷ.” Squall nói.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Shotgun: hay còn gọi súng bắn đạn hoa cải, súng bắn đạn ghém… tùy vào loại đạn mà nó bắn ra, là loại súng được thiết kế thường dùng để bắn khi tựa vào vai, bắn ra loại đạn là một tập hợp các viên đạn nhỏ như hạt tiêu (chỉ sát thương cao khi dùng ở khoảng cách gần) hay loại đạn đặc và lớn (dùng với khoảng cách xa) đôi khi bên trong có thể là thuốc nổ hay những thứ khác như các chất hóa học… (khi đó nó sẽ gọi là đạn đặc biệt).
Tôi muốn hắn ta, gây mê hắn cho tôi
Nhà lớn ở Tây Nam Đa Duy Cống.
Brando mặc một cái áo ngủ bằng lông màu vàng nhạt, ngồi trên ghế mây trong nhà kính, một tay bưng ly hồng trà, chăm chú xem báo.
Khoảng thời gian trước, một cái nhà kho của gia tộc bị cảnh sát Mexico thanh tra và tịch thu tài sản, mười tỷ dollar bên trong đã bị tịch thu hết. Mặc dù không tạo ra uy hiếp lớn đối với kho bạc của gia tộc, nhưng từ trong đã để lộ ra sơ hở không thể bỏ qua trong sự quản lý.
Hắn dùng tròn một tháng để tìm kiếm ứng cử viên đủ sức đảm nhiệm chức vụ xoay vòng tiền mặt, thuận tiện di dời số tiền mặt đang cất, an bài kết hoạch rửa tiền năm nay, hôm nay mới vừa được rảnh rỗi.
“Khi nào tiến hành?”
“23h tối nay.”
“Tính nôn nóng là một thói quen rất không ưu nhã.” Brando cúi đầu trầm ngâm một lát rồi hỏi, “Bọn họ yêu cầu bao nhiêu tiền?”
“Ranh giới cuối cùng là bốn tỷ, dllar.”
“… Đó là khái niệm gì?”
“Cần một chiếc xe chở tiền, thiếu gia, đối phương yêu cầu phải lái xe đi cùng.”
Brando vô tình cười cười: “Thật là đồ ranh con không hiểu quy củ gì cả, cô gọi bên Las Vegas chuẩn bị một chiếc xe chở tiền trước đi, mặt ngoài không nên quá rêu rao.” Nói xong, hắn đã tiến vào hình thức nhàn nhã sau khi xử lý xong chuyện,cũng không giao phó cái gì nữa, cầm tờ báo lên đọc tiếp.
Mary nhận lệnh cũng không đi vội vã, cô hơi nghi ngờ hỏi, “Nhưng thiếu gia, ngài còn chưa an bài người nào chịu trách nhiệm chuyện này đấy.”
Tầm mắt Brando không có rời đi tờ báo: “Tôi phụ trách, mau đi chuẩn bị.”
“Thiếu gia, có thể hỏi một câu, là vì cái gì không? Đột nhiên… Ngài không phải không muốn đặt chân đến lãnh thổ nước Mĩ nữa sao.”
“Đột nhiên muốn tham gia lễ Noel một lần mà thôi, đừng nghĩ nhiều.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng nhị gì hết, chỗ nguyên lão đã có di chúc của tôi rồi. Dù tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cũng không có gì ảnh hưởng. Đừng ở chỗ này làm mất thời gian, bỏ qua cuộc giao dịch vào 23h tối nay thì không hay.” Brando cũng để tờ báo xuống đứng lên, “Tôi đi về trước thay quần áo, cô cứ ở đây tiếp. Cô không đi chuẩn bị thì tôi tự đi, tối