Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2767 lượt.

c hưởng trước trang bị và thiết bị huấn luyện, có người còn công bố “2000 lần giả chiến bất bại”. Pandora chỉ là một lực lượng võ trang tư nhân nhỏ bé trong dân gian núp trong góc của lực lượng chính quy.
Dương cởi áo ngoài, gom đầy cành lá vào trong, mới theo sợi hợp kim đi xuống.
Tinh tinh trắng ngây ngốc ở đó, những học viên khác cũng im lặng. Đã từng thấy người có thể leo cao, đã từng thấy người có thể leo cao nhanh chóng, nhưng chưa từng thấy người yếu đuối còn có thể bò cao. Huấn luyện viên ngồi ở dưới ghi chép chi tiết quá trình huấn luyện, ở chỗ của Dương liền ghi một câu “Trong ngoài khác nhau”.
Dĩ nhiên, người mạnh mẽ không chỉ một.
Iris không biết quanh đi quẩn lại ở đâu, đã hái được mấy quả lớn trở về.
Keith và Dương gần như hoàn thành bằng nhau, rất nhanh đều trở về đến chỗ tập hợp. Trong tay anh cầm một chuỗi chim, đại khái có 5-6 con. Đó là một loại chim có đầu và phần lưng màu xanh dương, nhưng phần giữa cánh và lông đuôi hiện lên màu đỏ, dài cỡ hai bàn tay. Đang ở mùa sinh sôi nảy nở, nên khi chim trống múa cầu ái nhất định sẽ khiến lông đuôi phấn chấn giống như ngọn lửa. Nhưng hiện tại bọn họ đều bị Keith trói chân lại.
Iris huýt gió kêu lên: “Nhìn qua rất đẹp.” So sánh, thì quả sáu góc trong tay anh có vẻ hết sức bình thường không xuất chúng, nhất là vỏ ngoài tông màu nâu càng làm cho người ta rất không thích.
“Hơn nữa mùi vị không tồi.” Keith bổ sung.
Huấn luyện viên ngồi ngoài quan sát bọn họ đột nhiên nói: “Đây là chim đuôi đỏ châu Mỹ, là động vật quốc gia bảo vệ.”
Keith quay đầu đi, tròng mắt anh trừng to, chớp chớp hết sức không hiểu, sau đó hỏi: “Huấn luyện viên, đây là huấn luyện thực chiến phải không?”
“Đúng vậy.”
“Ở trong thực chiến, chẳng lẽ còn phải kiểm chứng xem có phải động vật bảo vệ hay không rồi mới ăn à?”
“…” Đây là một cái cớ rất tốt, ít nhất là một lý do vô cùng đầy đủ trong tình cảnh hôm nay. Huấn luyện viên bị nghẹn, chuyển mắt qua hướng khác, làm như không nhìn thấy.
Dương nhóm lửa, Keith một tay một đôi chim nhỏ, tiến hành công cuộc giết chết không đau đớn, trét bùn lên lớp lông rồi ném vào trong lửa. Anh nhìn đồng hồ một cái rồi nói: “Nướng mười phút là đủ, chúng ta còn hơn 20 phút để ăn.” Thời gian đầy đủ, nhưng hình như thiếu người, Keith quét mắt một vòng, chú ý tới một lùm cây dương xỉ lùn đang đung đưa, ngay sau đó Lý Lộc chui ra.
Cô xách theo hai con thỏ hoang xuất hiện tại trước mắt mọi người. Tình cảnh này làm tinh tinh trắng giật mình. Đầu thỏ đã không còn, giống như bị cái gì sắc bén cắt đứt, da lông dính máu dầm dề.
Cô đi tới bên cạnh đống lửa, nhíu nhíu mày, chỉ cái khối bùn hỏi: “Đây là cái gì?”
Keith nói: “Chim nhỏ.”
“Tôi không ăn thịt chim.” Lý Lộc nói, “Nhưng anh có thể ăn thỏ của tôi.”
Keith xụ mặt xuống, thật ra thì anh rất có lòng tin với kỹ thuật nấu nướng của mình, đó là lòng tin của anh dành cho sư phụ.
Dương ở bên cạnh cười gượng há há, bị Lý Lộc trừng mắt liếc. Dương run run, anh nhỏ giọng oán trách: “Thật là một người không đáng yêu.”
Iris chỉ hai con vật chết dính đầy máu hỏi: “Đó là cái gì?”
“Thỏ.” Lý Lộc vô tội trả lời.
“Tôi biết rõ bọn họ là thỏ, nhưng tại sao như vậy? Đầu đâu?”
Lý Lộc rất đau đầu trả lời: “Bọn chúng chạy trốn phải quá nhanh, vì để tránh phiền toái, liền lấy đầu bọn chúng xuống trước.”
“Lấy?”
“Ừ.” Lý Lộc vung tay lên, một cái bóng mà tầm mắt gần như không kịp bắt lấy xẹt qua, tạo ra vài tiếng vang nhỏ, ngay sau đó một nhánh cây to bằng cánh tay rớt xuống, nện ở giữa Lý Lộc và Iris. Cô chịu trách nhiệm ôm lấy nhánh cây, cuốn sợi hợp kim hai mặt đều có răng cưa lại, đưa qua cho Dương: “Cái này cũng có thể đốt.”
Người hao tổn tâm trí biến thành Dương, anh gật đầu loạn xạ, để nhánh cây qua một bên không đề cập tới.
I
ris nạo mấy cành cây, đưa hai cái cho Lý Lộc, còn lại đều dùng để xuyên qua mấy quả anh vừa mang về. Còn nói: “Thịt chim, thịt thỏ, còn có quả bánh mì khỉ lông dày, thật là bữa ăn dã ngoại dinh dưỡng phong phú.” Anh rất có kỹ thuật đặt quả bánh mì khỉ lông dày lên ngọn lửa thiêu nướng, chỉ chốc lát sau, vỏ ngoài đã bị thiêu thành than đen, bên trong truyền ra tiếng nứt nổ chằng chịt, thịt quả màu trắng lộ ra, trong không khí tỏa ra mùi thơm như bánh mì nương. Loại người thường thường thi hành nhiệm vụ ở chỗ sâu trong rừng rậm giống Iris, loại thực vật nào có thể ăn vào, loại thực vật nào có thể giết địch, anh rõ ràng hơn cả.
Lý Lộc nhìn hai cây gỗ xiên trong tay, gãi gãi đầu, rất dứt khoát ném chúng vào trong lửa. Nhất thời, bốc lên một làn khói đen, Dương bị sặc đến chảy nước mắt, anh vội hô: “Người không có kiến thức này, đây là nhánh cây mới, không thể lấy làm củi đốt.”
Iris cũng bị sấm đánh: “Đó là để cậu xiên thỏ nướng.”
“Thỏ còn cần xiên à?” Lý Lộc hỏi, ngay sau đó cô liền làm ra một cử động khiến các nhân sĩ tham dự huấn luyện từ các quốc gia cúi đầu rạp xuống đất, cô vứt hai con thỏ vào trong lửa luôn.
Tiếng xèo xèo vang lớn, sau làn khói đen, trong rừng rậm toát ra mùi hôi da lông bị đốt trọi.
Keith Wil