Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2772 lượt.
ầm máu, sẽ chảy máu không ngừng.
Lý cầm trong tay chính là dao ba cạnh gai biến hình, rãnh sâu hơn và lưỡi đưa ra, mặt cắt được làm thành hình chữ đinh (丁). Keith đã thấy trên danh sách binh khí. Nhìn thấy cái tầng màu đen kia, là có thể liên tưởng đến phía trên đã ngưng kết bao nhiêu máu của người chết rồi.
Con dao này rất âm. Có một cách nói gọi là “Người cũng như dao”, từ vũ khí một người sử dụng là có thể nhìn ra cá tính của người đó. Dao găm của binh sĩ có rất nhiều loại, dao lính dù, dao lặn nước, dao đánh lộn, dao cứu sống, dao chém hổ… Lý lại cố tình chọn loại binh khí lạnh lùng nhất. Hoàn toàn chuẩn bị để giết người.
Trong lòng Keith dâng lên một loại cảm giác khác thường. Sư phụ đã từng nói với anh, người không thể xem bề ngoài, nước biển không thể đo lường, có lẽ miếng sườn này mà giết người thì càng không nương tay hơn những người khác.
- người này là một chiến hữu có thể tin, anh nghĩ.
Tiếng nổ mạnh vang liên tục sau lưng, trong lều dấy lên ánh lửa, người ở bên trong sống chết chưa biết…
***
Keith tỉnh táo lại, cảm thấy tình trạng của mình rất hỏng bét. Hai tay anh bị trói ngược ở sau lưng, chân cũng bị khóa bằng xích sắt, mặc dù không bị trói chết, nhưng cự ly hoạt động của hai chân không hơn 30cm, muốn chạy cũng không chạy được.
Tình huống trước mắt không rõ, bốn phía mờ tối, Keith cảm thấy bên cạnh chỉ có tiếng hít thở của một người, anh cẩn thận quan sát tình hình chung quanh từng li từng tí. Sau đó phát hiện mình đang ở trong một căn phòng gạch đá, bốn bề phong bế, chỉ có một lỗ nhỏ thông gió hóng mát. Anh giống như một con giun đang cong lưng, cố gắng lật người, sau đó thấy Lý mở hai mắt thật to nhìn chằm chằm anh.
“Xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi.
“Bọn họ dùng hơi ngạt.”
“Oh…” Keith từ từ nhớ lại tình hình lúc đó, trong cổ họng còn có cảm giác lửa đốt.
Anh lại hỏi: “Cậu làm sao vậy?”
“Lo cho chính anh trước đi!” Lý Lộc nói, “Bờ vai của anh bị thương hơi nặng.”
“Thật sao?” Keith giật giật cánh tay, ngay sau đó cười lên, “Cũng may, chưa bị phế.”
“…”
“Cậu có ý kiến gì sao?” Keith hỏi. Đánh bất ngờ vậy quá không tầm thường rồi.
Lý Lộc nói: “Sau khi trở về doanh trại, trong nước uống cung cấp đã bỏ thuốc ngủ, tất cả mọi người đều ngủ mê man, chúng ta là ngoài kế hoạch của bọn họ. Đây là huấn luyện kiểu gì, chưa từng nghe Dương nói về hơi ngạt.”
“Cho nên Iris và Dương đều không tỉnh?”
“Ừ.”
Keith trầm mặc, anh hồi tưởng chuyện đã xảy ra trước khi bị trói tới đây. Sau đó anh cảm thấy đói bụng.
“Hiện tại qua bao lâu?” Anh hỏi.
Lý Lộc lắc đầu.
Keith nhìn ra phía ngoài từ trong lỗ thông khí, sắc trời còn tối, anh đánh giá xong rồi nói: “Đã không còn là ngày hôm đó. Có thể là ngày thứ ba.”
“?”
“Chẳng lẽ cậu không cảm thấy đói à?” Keith hỏi.
Lý Lộc ngượng ngùng cười cười: “Tôi không quá nhạy cảm với cơn đói.”
Keith cảm thấy theo trực giác, nếu đôi tay miếng sườn này được tự do, thì sẽ vò đầu. Khoảng cách gần như thế, mặc dù ánh sáng không đầy đủ, nhưng đối với Keith thì đã đầy đủ để thấy rõ người đối diện. Anh nhìn thấy mái tóc ngắn của miếng sườn vẫn rất dịu ngoan áp vào tai, phía trên dính một ít bụi và cỏ vụn, khiến trong lòng anh có cảm giác kỳ lạ, rất muốn giúp miếng sườn sửa sang đầu tóc. Nguyện vọng thật tốt, có thể thể hiện tình cảm đồng chí. Nhưng thực tế lại rất tàn khốc, bọn họ đều bị trói rất là chặt.
Vì vậy lại lặng yên.
Anh và Lý không phải rất quen, trừ một bữa cơm chung ra, hình như cũng chưa có đề tài gì để nói.
Trong khoảng thời gian này, sắc trời dần dần sáng, từ lỗ thông khí lộ ra ánh sáng màu xanh nhạt. Anh đang nghĩ nên đi ra ngoài như thế nào, nhưng bốn phía đều là còng tay sắt không thể mở ra, cửa khép chặt, không có đường ra.
Khi tia sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào trong phòng giam, Keith nghe ủng da quân dụng phát ra âm thanh trên mặt đường đá, tiếp đó cánh cửa khóa chặt bị mở ra, mấy người tiến vào có thân phận không rõ. Bọn họ mặc đồ rằn ri, toàn thân trang bị tiêu chuẩn. Trước nhất là một người râu quai nón, hạ lệnh mang hai người ra ngoài.
Ánh nắng màu da cam xuyên qua rừng mưa, chiếu lên trên mảnh đất trống không lớn lắm.
Keith không để lại dấu vết nhìn quanh hai bên, phát hiện thì ra nơi đây là một nông trang hoàn toàn bị rừng mưa nhiệt đới vây quanh, đây là một địa phương nhỏ khoảng bốn mươi năm mươi mẫu nhờ đốt rừng trồng trọt mà ra.
Trong nông trang có đàn ông và phụ nữ, cũng có đứa trẻ và người già, bọn họ đều biểu hiện vẻ thờ ơ với Keith và Lý Lộc, ánh mắt nhìn về phía bọn họ đều lộ vẻ không bình tĩnh như “A, tại sao lại tới”.
Hai người bị đưa đến một sân nhỏ cách đó không xa. Râu quai nón đẩy cửa phòng ra, lập tức có một mùi máu tanh xông vào mũi, râu quai nón cười khan há há, một cước đá văng ra đống chướng ngại trên đất, dùng tiếng Anh cứng rắn nói: “Hay là hai vị đi vào ngồi nghỉ trước rồi hãy nói.”
Keith và Lý Lộc đều thấy rõ, một đống da thịt đầm đìa máu tươi dần lộ ra, phía trên dính đầy bụi đất cỏ rơm, chính là tinh tinh trắng hai ngày trước còn vui vẻ b