Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.
n cứu. Phất Khải cuối cùng buông tay: “Được rồi, anh đã nói muốn giết cậu ta…”
Lúc nói đến chữ “cậu”, Phất Khải bỗng nhiên thò tay giữ bả vai Lý Lộc, một đầu gối đụng vào hạ bộ của cô, hơi sức vô cùng lớn, khiến đầu xương đau nhức, Lý Lộc lập tức khom lưng té xuống.
Mặc dù không gian hoạt động của khớp xương có hạn, Keith vẫn xông về phía Phất Khải trước mặt, nhào mạnh tới trên người cô ta, ngăn cản cái chân thứ hai của cô ta. Bộ vị Phất Khải đá trúng lúc nãy là điểm yếu trí mạng của một người đàn ông. Nhìn theo thế chân thứ hai, Keith cũng biết cô ta vẫn sẽ không lưu tình. Anh không nói lời nào, hốc mắt đã ửng đỏ, quật cường mím chặt đôi môi chặn cái chân làm bộ đá của Phất Khải lại.
Lực lượng phòng ngự của một người lớn hay nhỏ, có quan hệ rất quan trọng với bắp thịt của bản thân. Lớp mỡ dầy và bắp thịt đầy đặn, có thể bảo vệ xương cốt không bị thương tổn. Ở trong mắt Keith, người đầy xương sườn như Lý hoàn toàn không có sức phòng ngự, anh tin tưởng mình tùy tiện đá một cước cũng có thể đá gãy mấy cái xương sườn của Lý.
Phất Khải ngẩn người, chợt đẩy Keith ra, đạp một cước vào đầu gối anh, ngay sau đó là bụng và ngực sườn. Cô ta mặc ủng quân nhân cứng, dầy cộm nặng nề bền chắc, có đầy đủ lực tổn thương đối với thân thể con người. Bắp thịt của Keith căng thẳng, đối kháng trận đánh đấm liên tiếp không ngừng như mưa rào.
Keith nhẫn nại, nghĩ thầm phụ nữ thật không phải thứ tốt, khó trách sư phụ của anh nhượng bộ lui binh.
Phất Khải dừng chân lại, cúi người nâng Lý Lộc lên, lớn tiếng quát mắng: “Vì thứ như vậy, đáng giá không? Hai người khiến tôi rất tức giận.”
“Vậy thì thật là xin lỗi” Keith nói giễu cợt, mặc dù hơi yếu, nhưng vẫn còn tinh thần.
“Tôi cho mấy người một cơ hội, chỉ cần giết đối phương, thì mình mới có thể sống sót, nếu không mọi người chỉ có con đường chết.”
Keith nhắm mắt lại hất mặt, không để ý tới lời Phất Khảo nói nữa.
“Cậu thì sao?” Phất Khải nhìn về phía người trong tay cô ta.
Lý Lộc liếc mắt, hất mặt cũng không để ý cô ta.
“Rất tốt, hai người đã không có giá trị lợi dụng, vậy thì chờ đi.” Phất Khải ném Lý Lộc ở một bên, chỉ huy mấy tên thủ hạ, “Người đàn ông này còn hơi sức phản kháng, đánh cho tôi, đánh tới khi anh ta không thể động mới thôi.”
Tiếp theo, những cú đánh vào đầu và mặt càng khiến người ta khó có thể chịu được liên tiếp rơi xuống, một lớp sóng vượt qua một lớp sóng như không hề có khoảng cách.
Khô cạn, đói bụng, cộng thêm cách xử phạt về thể xác không nhân đạo, Keith từ từ mơ hồ trong sự nhẫn nại và đau đớn, cũng không có hơi sức duy trì tư thế co rúc bảo vệ bụng không bị thương tổn. Không biết là một cước của ai đá vào bên cạnh hốc mắt anh, nếu như lệch một hai phân nữa, con mắt này đã toi rồi.
Keith nhớ tới mẹ của anh. Trong ký ức của anh phái nữ dịu dàng duy nhất chính là bà, nhớ lại lồng ngực mềm mại của bà, nghe bài nhạc thiếu nhi hơi lệch nhịp nhưng rất dịu dàng, tóc thật dài xõa trên bờ vai, sau khi tắm có mùi thơm ngát của cỏ bạc hà.
Anh quật cường hơi nhếch môi không phát ra âm thanh, sau đó liền mất đi ý thức.
Lại qua thật lâu, Keith bắt được một chút xúc giác mềm mại ở trong bóng tối. Anh cảm thấy có người đang cho anh uống nước.
Từ từ mắt mở ra một đường, thấy gương mặt gần trong gang tấc. Mặt tím tím xanh xanh sưng không chịu nổi, một vết máu quanh co từ trán đến cằm.
“Lý?” Anh chậm rãi hỏi.
Lý Lộc ngồi dậy, cô nuốt nước trong miệng xuống, sau đó nói: “Qua nửa ngày hôm sau rồi, bây giờ là buổi chiều. Tin tức tốt là bọn họ rốt cuộc cung ứng nước cho chúng ta rồi, tin tức xấu là không có thức ăn, hơn nữa bị trói chặt hơn.”
Keith đã không cảm thấy đói, có lẽ là bởi vì đã đói cực hạn, có lẽ chỉ là bởi vì vết thương đau đớn che mất cảm giác đói bụng.
“Tôi còn muốn uống nước.”
Lý Lộc khó xử nhìn bát nước một cái: “Bây giờ anh cảm thấy như thế nào? Cử động được không?”
Keith cười khổ nói: “Tôi nghĩ chắc xương sườn gãy rồi.”
“Vậy anh đừng động.” Nói xong, Lý Lộc lại lết ra cửa, hoạt động đến bên cạnh tô nước từng chút từng chút giống như một con côn trùng xanh xám, ngậm một ngụm nước, sau đó trở lại cho anh uống
… Thật sự là trói chặt hơn lúc đầu nhiều.
Lại ngồi dậy lần nữa, Lý Lộc quẫn bách nói: “Thật ngại quá, để anh uống nước miếng của tôi.”
“Không sao, hôm nay nếu đổi thành cậu là tôi, thì cũng phải uống nước miếng của tôi.”
“…”
“Cám ơn cậu, tinh thần của tôi tốt hơn nhiều.”
“Còn cần không?”
“Còn cần một chút.”
Lý Lộc lại cố gắng lếch qua cạnh cửa “Múc nước” một lần nữa.
Keith nhịn không được, bật cười ha ha, vừa cười vừa run, khiến vết thương bị đụng đau đớn.
Chuyện giam cầm
Áp lực có thể khiến một người đột nhiên bị thác loạn tinh thần khi trạng thái xuống cực hạn, tình huống bây giờ của Keith cũng rất phù hợp căn bệnh mà Lý Lộc đã thấy trong
sách. Dù sao cô cũng không nhận ra tình cảnh bây giờ còn có chỗ nào khiến người ta bật cười.
Cô vừa gia tăng tốc độ lếch qua cửa, vừa ng