Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2774 lượt.
ị Lý Lộc trét than vào mặt.
Đây không phải là diễn tập, diễn tập huấn luyện nghiêm khắc hơn cũng sẽ không đến mức cắt đầu người ra làm bóng đá.
Lý Lộc nghiêm túc ngẩng đầu lên.
Bọn họ đứng trong một căn phòng xây bằng đất lớn cỡ như phòng học, trên đất nhuộm đầy vết máu. Đối diện bọn họ khoảng sáu mét có, có một người phụ nữ ngồi ở trên bệ cửa sổ.
Người da vàng, rất cao, cũng rất bền chắc.
Cô ta mặc một bộ đồ ngủ màu đen thui, y phục kia lớn hơn thân thể của cô ta gấp ba bốn lần, nên giắt thùng thình trên người. Tức cười như lấy trộm y phục của người khác để mặt.
Keith và Lý Lộc lại cười không nổi. Trên người cô ta tỏa ra khí thế không giống họ. Cô ta đang hút thuốc, hút từng chút từng chút, lông mày rối rắm giống nhau, dáng tay cầm thuốc như cầm súng, ánh mắt kia rất giống đang nhìn chằm chằm con mồi.
Người phụ nữ âm trầm nói: “Trong hai người có một người cùng giống người với tôi. Người Nhật Bản à? Hay người Đài Loan? Người Hongkong? Hoặc là người Đại Lục?”
Lý Lộc nói: “Có quan hệ với cô sao?” Cô vừa dứt lời, bên trong liền có một người đàn ông cơ bắp vạm vỡ đi ra, hắn ta cũng có hàm râu quai nón, nhưng còn cao hơn tên dẫn họ đi vào nửa cái đầu, cánh tay to cỡ bắp đùi của Keith.
Hắn ta tung ra một quyền, sức lực này rất mạnh. Giống như đột nhiên bị một chiếc xe bọc thép đâm vào bên tai, đầu Lý Lộc bị đánh nghiêng một bên. Keith đưa phần hông ra, dùng thân thể ngăn giữa người đàn ông đó và Lý Lộc, nhưng vẫn muộn, Lý Lộc rũ đầu, thân thể hơi lay động, có thể bị chấn thương sọ não nhẹ.
Tức giận nhanh chóng thiêu đốt ở trong lòng, Keith lại không thể hành động thiếu suy nghĩ, tánh mạng của bọn họ là lợi thế của đối phương, để mặc cho tâm tình trở nên gay gắt không có bất kỳ trợ giúp đối với tình cảnh của bọn họ hôm nay.
Người phụ nữ cười hì hì, phun mấy vòng khói ra ngoài: “Được rồi, tôi không nói nhảm nhiều, mấy người có thể gọi tôi là Phất Khải. Vốn muốn diễn tiết mục xa quê gặp bạn cũ, nhưng xem ra là không có biện pháp rồi.”
“Cô muốn nói gì?” Keith hỏi.
“Nghe nói đến ‘ ưng non sa mạc ’ chưa?” Phất Khải hỏi.
Keith nghiễm nhiên đã biết đến, gặp đồng hành…
Ưng non sa mặc là một tổ chức võ trang không thuộc chính phủ, tích cực ở các khu Kashmir, Afghanistan, Trung Đông. Bọn họ có hành tung quỷ bí, vì vậy có danh hiệu “bộ đội U Linh” trong giới đồng nghiệp.
Keith nói: “Tôi biết rõ, nhưng chưa từng nghe ‘ bộ đội U Linh ’ cũng đến châu Nam Mỹ.”
“Không, không có thay đổi.” Phất Khải vứt điếu thuốc đã hút một nửa lên mặt đất, dùng chân đạp tắt, đi thong thả từng bước một đến trước mặt Keith. Cô ta cao khoảng 1m7, được xem là độ cao khả quan trong những người da vàng, nhưng lại chỉ cao hơn vai của Keith một chút.
Phất Khải từ từ ngồi chồm hổm xuống, dùng góc độ từ dưới đi lên ngẩng nhìn Keith, liên tiếp than thở lắc đầu: “Vóc người thật tốt.” Vừa nói, vừa đưa ngón tay đến giữa hai chân Keith, “Cư nhiên không chen vào lọt, chân thật thẳng, bộ xương cũng rất tốt.”
Cô ta vuốt ve, lại luôn miệng than thở: “Ừ, bắp thịt cũng rất căng thẳng.”
Keith lạnh lùng cúi đầu nhìn người phụ nữ vô liêm sỉ này, Lý Lộc đầu tiên thì kinh ngạc, sau đó khẽ gật đầu, đồng ý cách nói của Phất Khải – thân thể của Keith khiến cô rất có dục vọng đặt ở trên bàn mổ đùa bỡn.
Phất Khải thở dài một tiếng, đứng lên: “Tôi rất hài lòng về anh, lần này tới đây chủ yếu là muốn thu nạp mấy người tư chất tốt, như thế nào, có hứng thú gia nhập với chúng tôi không?”
Keith do dự chốc lát: “Kéo người nhập bọn, phải có chút thành ý.”
“Thành ý đương nhiên là có, chính là mạng của anh.” Phất Khải nói, cô ta gần sát bả vai Keith, ngửi mùi từ trên người anh, sau đó lại than thở, “Mùi vị rất thanh khiết, là một người sạch sẽ, tôi cực kỳ hài lòng với anh.”
Lý Lộc đứng ở bên cạnh, thấy bộ dáng phách lối phóng đãng của người đàn bà này, trong lòng có một sự phiền muộn không nói rõ được đang nổi lên, cô xem cảm giác mặt trái này là do việc đồi phong bại tục và trướng ngại bộ mặt thành phố.
“Tôi đồng ý. Cho nên xin thả tôi ra ngay.”
Phất Khải cười ha ha: “Chuyện này không thể được, anh xem, nếu như anh muốn vào nhóm, cũng phải tỏ một chút thành ý chứ?” Cô ta lưu luyến vuốt ve gò má của Keith, vẻ mặt kia rất là trầm mê, quả thật như đang thưởng thức đồ chơi quý giá mình trưng bày. Cuối cùng cô ta còn “thu” một chút trên cổ anh.
Chỉ số sát khí trong không khí nháy mắt tăng vọt, Phất Khải cũng không thể không tập trung lực chú ý đến trên người Lý Lộc.
Cô ta đột nhiên tiến tới bên tai Lý Lộc, dùng tiếng Trung nói: “Không nhìn ra cậu là Gay…”
Sắc mặt Lý Lộc lạnh lẽo, nửa hí mắt tỏ vẻ nguy hiểm nhìn cô.
Phất Khải vỗ tay cười to, sau đó chỉ vào Lý Lộc rồi nói với Keith: “Người này quá yếu, ưng non sa mạc không cần thứ này, giết tiểu tử này đi.”
“Tôi cũng thấy hắn ta không thuận mắt, nhưng cô phải thả tôi ra trước, không lẽ cô muốn tôi cắn chết hắn ta?”
Phất Khải chuyên chú nhìn thẳng anh, muốn tìm ra sơ hở gì từ trên mặt anh, Keith cũng không sợ hãi chút nào mặc cho cô tìm tòi nghiê