Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.

nh không có gì không đúng.” Brando xoay người trở về, trên mặt hiện nụ cười, “Anh làm rất khá, tôi thậm chí nên khen ngợi anh.”
Người đàn ông kia hiển nhiên cảm thấy không thể tin được, vẻ mặt đã trải qua huấn luyện mà cố gắng giữ vững trấn định, không nhịn được tiết lộ ra mấy phần hoảng hốt.
“Nếu như anh sử dụng đạn bình thường, cô ấy nhất định phải chết.” Brando nói, “Anh chỉ dùng đạn xuyên thép mà thôi.”
Mọi người đều là người trong nghề, vừa nghe cũng biết là chuyện gì.
Đêm đó bọn họ chủ yếu sử dụng súng ống AK74, đó là một loại có xạ tốc siêu cao uy lực cực lớn nhanh chóng đột nhiên, nếu như sử dụng bình thường đầu đạn có khối lượng thường, khi gặp phải lực cản trở của cơ thể sẽ sinh ra sự quay cuồng mạnh, cơ thể bị bắn sẽ có vết thương bắn xuyên to như pháo nổ.
Nhưng đạn xuyên thép có sức nặng đủ, đầu đạn cũng rất cứng rắn, còn chưa kịp quay cuồng đã bắn ra thân thể, ngược lại làm cho người ta một con đường sống. Nhưng ở trong cuộc chiến với người, thì đạn xuyên thép quả thật có rất ít công dụng. So với dùng đạn chì đồng bình thường, thì đạn xuyên thép sử dụng hợp kim thép hoặc hợp kim vôn-fram, giá cả xa xỉ, bình thường chỉ sử dụng khi đối kháng với xe bọc thép.
Lý Lộc thật ra thì, rất, rất là mạng lớn.
Người đàn ông kia cũng có vẻ ngượng ngùng, ngượng ngùng nói: “Lúc ấy tình huống quá gấp, tôi vừa thấy cô ta chạy về phía ngài liền nổ súng, quên đổi thành đạn Dumdum[1'>.”
“Không, anh làm rất khá, lát nữa sẽ cho anh thêm một tháng tiền thuê.”
“Dạ! Sếp.”
Brando kêu giải tán, nhìn bọn họ đi ra khỏi phòng họp.
Sau đó, hắn mở ra một cái cửa từ kệ sách, một người đàn ông trung niên tóc hoa râm đi ra.
Người này xương gầy lởm chởm, sống mũi thật cao, hốc mắt có vẻ càng hãm sâu đáng sợ, ông ta mặc áo chống đạn, cánh tay mặc áo sơ mi trắng có đeo bản lề để móc khóa màu trắng. Nhìn thấy Brando, hết sức cung kính, nửa cúi đầu, khẽ vái một cái.
“Thiếu gia Brando.”
“Nhớ người vừa rồi chưa?”
“Nhớ.”
“Cho hắn ta nửa năm hưởng thụ cuộc sống thật tốt, thưởng mười vạn đô-la để hắn ta mang cho người nhà.”
“Vâng”
“Nửa năm sau, trong vòng một năm, tùy tiện tìm thời gian xử lý hắn ta.”
“Vâng”
Quản gia nói xong, lui trở về, ông không có hỏi thăm Brando vì sao làm vậy, chức trách của ông chính là nghe theo, và tiến hành nhắc nhở khi cần. Chẳng qua chỉ là một người lính đánh thuê, còn chưa tới trình độ đủ để coi trọng.
Brando kéo rèm che cửa sổ dầy cộm nặng nề ra, ánh trăng bên ngoài chiếu vào. Rèm cửa sổ rơi xuống, hắn ngồi ở trên bệ cửa sổ, ánh đèn trong phòng họp bị ngăn cản hết, ở trong ánh trăng này, giống như trở lại trong ngực người kia, hơi lạnh lẽo nhưng rất thoải mái an tĩnh, không có người khác quấy rầy.
Hắn thưởng cho người lính đánh thuê kia, bởi vì hắn ta dùng sai đạn, cô không có mất mạng.
Hắn trừng phạt tên lính đánh thuê kia, bởi vì hắn ta đã nổ súng, hắn không thể tha thứ chuyện như vậy xảy ra ngay trước mắt, mỗi lần nhớ tới đều như có một cây gai đâm vào tim. Cây gai kia luôn sôi trào ở trong trí nhớ, không được an bình.
Hắn căn bản không nhớ tên người lính đánh thuê đó, vì không cần thiết phải nhớ một người lính thuê bằng tiền. Ở trong quốc gia Akis xây dựng, bọn họ cũng chỉ cần giúp đỡ nhau sống sót thôi, hắn tiêu tiền đổi mạng, bọn họ lấy mạng đổi tiền, tất cả đều có một cái giá của nó.
Nhưng phải dựa vào cái gì giữ lại Lý Lộc đây, trao đổi đồng giá giữa họ phải dựa vào cái gì để thực hiện? Ai có thể cho hắn một đáp án?
***
Iris và Keith rốt cuộc đã đến nhà trọ Dương ở tạm tại Las Vegas. Hai người tự lái xe từ đường cao tốc tới, suốt đường long đong mệt mỏi, diện mạo của Keith càng thêm nguội lạnh, cả người phát ra sát ý, Iris cảm thấy mình quả thật sắp gỉ sét.
Anh và Keith mặc áo gió cùng màu, súng bắn tỉa của Iris giấu ở trong hộp đàn vi-ô-lông-xen, công cụ của Keith cũng giấu ở trong hộp đàn. Hai người giống như là một tổ hợp diễn tấu âm nhạc.
Từ bãi đậu xe dưới đất đi lên, nhân viên trong nhà trọ nhìn thấy bọn họ lập tức tiến lên đón, muốn xách hành lý giùm họ.
Iris đưa tay ngăn trở, anh mỉm cười nói: “Không cần, mấy thứ này để tôi tự xách yên tâm hơn.” – tao nhã lễ độ, có thể nói là điển phạm của thân sĩ phong độ.
Iris cao lớn chân dài, hộp đàn vi-ô-lông-xen bị anh đeo sau lưng giống như đang vác súng, có vẻ hết sức nhẹ nhõm. Áo gió màu nâu sẫm bao chặt lấy vóc người xuất chúng, vòng trên mở ra ba cái nút áo, lộ ra áo len cao cổ màu đen, eo hơi bó sát.
Nghe nói khi mỗi người qua lại với bạn đều giữ một khoảng cách an toàn trong lòng, mà khi đối mặt nhân vật xuất chúng thì khoảng cách an toàn này càng dài ra, giống như mị lực của bọn họ chính là một loại độc tố truyền khắp trong không khí, sẽ xâm nhiễm vào phạm vi khống chế của bản thân.
Người phục vụ không tự chủ được nuốt khô ngụm nước miếng, từ bỏ việc ân cần phục vụ, lễ phép dẫn hai người vào giữa thang máy.
Dương ở lầu gần tầng chót, tiến có thể công lui có thể thủ, vị trí hay lắm. Chuông cửa vừa vang, hai người ngoan ngoãn đứng cách ra một bước,