80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.

để người bên trong có thể nhìn rõ qua mắt mèo. Cũng không lâu lắm, cửa mở ra rồi, Dương mang vớ lông dê đứng ở trên sàn nhà bằng gỗ cạnh cửa. Đã vệ sinh cá nhân rất tốt, nhưng sắc mặt hơi kém.
Ánh mắt của anh dừng lại mấy giây ở trên mặt Keith trước, sau đó quét qua Iris, rồi mới lui ra hai bước cho bọn họ đi vào.
Iris thân thiện vỗ bả vai anh nói: “Mới bao lâu không gặp đã tiến bộ nhiều như vậy, có thể cho phép người ngoài vào hang ổ của anh rồi, không sợ chúng tôi làm bẩn?”
Dương xoa sống mũi, có phần mệt mỏi: “Đây là nhà thuê, chưa tính là hang ổ của tôi.”
Mặt lạnh âm trầm của Keith dần dần thay đổi, anh kinh ngạc nhìn Dương.
“Hiện tại tâm trạng của tôi vô cùng không tốt.” Dương không vui nói, “Anh tốt nhất đừng phóng sát khí ra khắp địa bàn của tôi, tôi sẽ không nhịn được mà ra tay.”
“Hình như tôi biết anh?”
Dương không để ý tới anh nữa, nói với Iris: “Móc áo khoác trong phòng chứa quần áo, đừng mang vào.”
Iris là một người phóng khoáng cầu an, anh vừa cởi áo, vừa nói với Keith: “Anh đang giỡn à, anh ta chính là Dương đó, là người bị bắt làm con tin ở trường học kỵ binh nhẹ, cuối cùng là do anh cứu ra. Còn nữa, lần đó thật khiến chúng tôi ca tụng, đều nói là anh hùng cứu mỹ nhân.”
“Iris!”
“Được được, tôi không nói nữa được chưa? Nói anh là mỹ nhân, cũng không phải nói anh là dã thú, gấp gáp cái gì.”
Keith nửa tin nửa ngờ, cảm thấy bỏ sót cái gì. Anh đặc biệt hết sức không mẫn cảm đối với gương mặt người phương Đông, nhưng vẫn có thể cảm thấy trừ lần đó ra đã tiếp xúc ở đâu đó nữa.
“Anh có phải từng làm người pha rượu trong một quán rượu ở Los Angeles gần đây không?” Anh hỏi.
Iris nói: “Đúng vậy, thì ra mấy năm qua các anh cũng đã từng tiếp xúc.”
“Iris, cậu đừng nhúng tay vào chuyện phụ trách quan hệ xã hội ngoại giao, rất dễ dàng nói ra những điều không nên nói.” Dương nói.
“Ah? Có sao? Miệng của tôi rất nghiêm, năm đó ở trường học kỵ binh nhẹ anh cũng ở bên tôi mà, những hình phạt mạnh mẽ phục vụ cũng không thể khiến tôi mở miệng.” Iris biện giải cho mình, nhưng nhìn qua cũng chẳng hề để ý, Dương đồng ý quan điểm của anh cũng tốt, không đồng ý cũng được.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Đạn Dumdum: Dumđum là tên nhà máy sản xuất vũ khí của Anh ở Ấn Độ lần đầu tiên sản xuất ra loại đạn này, đầu đạn này sau khi đi vào cơ thể mới phát nổ, làm bị thương nặng. Công ước quốc tế cấm sử dụng






Phát hiện sự thật kinh dị
Keith hơi trố mắt, có một số việc cảm thấy hết sức có gì không đúng. Trên người của Dương có sát khí rất dày, đến gần bên cạnh anh ta liền có thể cảm nhận được dòng khí rối loạn và lực uy hiếp, nhưng người pha rượu trong quán rượu kia, rõ ràng là ôn hòa vô hại.
Anh đặc biệt rất không nhạy cảm với gương mặt người phương Đông, vì vậy chỉ có thể nhận ra dựa trên phân biệt “toàn bộ” của người đó – thân hình, ngữ điệu, mùi, không khí v.v… Ở trong tuyệt đại đa số trường hợp, đây là phương pháp trác tuyệt hữu hiệu, có thể nhanh chóng phán định và phân biệt nhân vật.
“Không đúng, người pha rượu Dương và Dương ở trường học kỵ binh nhẹ rất không giống nhau… Ah…”
Iris vỗ một cái vào trên bả vai anh nói: “Dương của chúng tôi rất am hiểu ngụy trang, tất cả chi tiết trên người đều có thể lừa gạt được người rất thân với anh ta.”
Cô cười vài tiếng đột nhiên ngừng lại, quay đầu trở lại nhìn hành lang sau lưng cô, khiến Keith và Iris cũng nhìn theo, sau đó liền nhìn thấy trong hành lang âm u thông đến phòng ngủ, có một bóng người từ từ loé ra.
Nói là bóng người còn đỡ, thật ra thì lời miêu tả chân chính phải là bóng quỷ mới đúng.
“Nó” lảo đảo đi ra, đến trên tủ quầy tìm kiếm một phen, rồi rót một ly nước cà chua nhiệt độ bình thường, uống một hớp, sau đó hai tay nâng ly thủy tinh chân cao đi vào phòng ngủ.
Iris cầm đầu kêu thảm một tiếng: “Sao cô cũng tới! Phải cần cô đích thân đến hiện trường, nhất định là những nhiệm vụ cấp AAA đáng chết.”
“Nó” chậm rãi dừng lại, xộc xệch quay đầu lại, Keith kinh ngạc phát hiện thứ này không hề có mặt. Không phải là không có mặt, mà mặt của “Nó” bị mái tóc rối thật dài che lại, chỉ lộ ra một cái cằm vẫn còn ở trong phạm vi được ánh đèn chiếu xạ.
“Nó” lại uống một hớp nước cà chua, có vẻ không yên lòng, một dòng nước màu đỏ thấm quanh co chảy xuống từ khóe miệng.
Đột nhiên sau đó nói chuyện: “Bộ xương xinh đẹp…”
Keith cảm thấy tầm mắt núp sau mái tóc rối bời của “nó” đang nghiêng nhìn loạn trên người mình, cuối cùng còn cười hờ hờ, trong nháy mắt ừng ực uống sạch ly nước cà chua, ngay sau đó quay người lại, tiếp tục con đường đến phòng ngủ của “nó”.
“Đó… Là vật gì?” Keith hỏi, trong thiên nhiên rộng lớn hiển nhiên không cách nào sản xuất ra giống kỳ dị như thế.
Iris vội ho một tiếng nói: “Mặc kệ cô ta, cô ta là khách từ sao Diêm Vương tới.”
“Nó” tiếp tục bay trở về phòng ngủ chính, lúc sắp đóng cửa phòng ngủ, phòng sách bên cạnh lại truyền ra một tiếng nổ mạnh. Làm mỗi người giật nảy mình. “Nó” giống như bị điện gi