Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3052 lượt.
hai, vẫn chưa gặp Lý Lộc.”
“Tôi có thể thấy cậu và Keith, mắt điện tử tầng hai không bị phá hư, cô ấy vẫn chưa xuống tầng hai.”
Iris uất ức nói: “Tôi bất đắc dĩ mới rời khỏi vị trí mà. Chẳng lẽ mấy người muốn nhìn tôi phơi xác ngoài đường sao?”
Bên kia, Phất Khải khẩn cấp gọi: “Xe cảnh sát đã tới gần, vị trí K-4 bắt đầu chuẩn bị động thủ.”
“Chúc may mắn.” Z nói.
“Ai ôi, còn có máy bay trực thăng nữa!” Phất Khải hưng phấn.
“Chơi được không?” Iris hỏi, “Để máy bay trực thăng đi vào cũng không sao, nếu như cô muốn tôi bắn cho nó rớt luôn.”
“NO NO NO, cảnh sát là công dân tốt, không thể tùy ý thương tổn được.” Phất Khải không đồng ý, giọng nói rất sống động, mọi người có thể tưởng tượng được biểu tình vừa nói vừa lắc đầu của cô.
“Vậy các cô dự định làm thế nào?”
Phất Khải không trả lời cậu ta, từ phương vị K-4 truyền đến tiếng súng máy hạng nặng đang càn quét.
“Này này, hỏa lực súng máy của máy bay trực thăng rất mạnh, mọi người không lo lắng gì sao?”
Một lát sau, Phất Khải trả lời: “Máy bay trực thăng đã bị buộc phải lui về, hắc hắc. Súng máy của xe tải không thường tí nào nha, mỗi phút bắn liên tục bảy trăm tới một ngàn phát đạn, có thể vẽ thành lồng giam xung quanh phi cơ luôn đó.”
Tiếng súng máy cũng thu hút sự chú ý của Lý Lộc, cô đang treo mình phía sau tầng ba, nhìn ra xa cũng không thấy được gì. Cô nghĩ tới một khả năng, người của Pandora đã đến.
Brad nằm trong đống tuyết, cách tòa nhà mục tiêu hơn nửa cây số. Trang bị của anh ta nặng nề hơn Iris rất nhiều. Cho nên trong khi hành động bình thường Brad sẽ không di chuyển, làm sao để che giấu bản thân trở thành một vấn đề rất nghiêm trọng. Anh ta mặc bộ đồ ngụy trang Gillette, trên người phủ một lớp ni lông thật dày, hình dáng thân thể hoàn toàn bị xóa nhòa, giống như một đống cỏ dại khô héo bị vùi trong đống tuyết.
Iris vẫn còn ở bên kia không ngừng liến thoắng oán trách thời tiết quá lạnh, Brad càng trầm mặc khác thường, tập trung bắn vào tòa nhà, tiêu diệt bất kỳ kẻ có sức chiến đấu nào mà anh ta đang nhìn thấy.
Khẩu súng bắn tỉa của công ty Beretta này có tầm sát thương đạt tới 1. 5 cây số, được người nâng cấp súng ống nổi danh Vincent điều chỉnh thêm, thay ống nhắm có hiệu quả cao hơn. Sử dụng kết hợp với đạn đặc chế, hiện tại khẩu súng bắn tỉa siêu cấp này đã có thể đạt tới cự ly hai cây số.
Cho nên núp cách mục tiêu nửa cây số, căn bản không thể bắn trật. Trên thực tế, thủy tinh chống đạn có dày cỡ nào trước khẩu sủng bắn tỉa “tia chớp” này đều giống như tờ giấy mỏng.
Cự ly quá xa, vật thể nhìn thấy trong kính ngắm vẫn rất rõ ràng, đáng tiếc là phạm vi bao phủ quá nhỏ. Brad di động họng súng, tìm kiếm những kẻ có thể chiến đấu còn sót lại để tiến hành đánh lén.
Brad nhìn thấy một cửa sổ bị đẩy ra, lập tức khóa mục tiêu kia. Vậy mà anh nhìn thấy cái gì? Brad dụi mắt, nhìn vào ống ngắm lần nữa, vẫn là đáp án cũ. Anh lập tức mở máy truyền tin, nói: “Cô ấy đi ra rồi.”
“Ai?”
“Là Lý Lộc. Cô ấy đang ở tòa nhà phía bắc, từ tầng ba đến giữa tầng hai. Cô ấy đi ra rồi.”
Chỉ cần là nơi có người thì chẳng sợ không tìm được công cụ, từ tầng ba xuống tới mặt đất vẫn còn một khoảng cách, Lý Lộc dựa vào máy vi tính vừa tìm được. Cô lo lắng cho vết sẹo phẫu thuật trên bụng, không dám quá ẩu tả với thân thể của mình, khi leo xuống luôn cố gắng tìm nơi mượn lực, không dám nhảy trực tiếp.
May mà một chiếc máy vi tính đủ để thả một người từ lầu ba xuống lầu một, từ màn hình và CPU lấy được hai sợi dây nguồn, dây truyền dữ liệu, cùng với một con chuột, có thể tạo thành một đoạn dây vô cùng chắc chắn.
Giây phút cô rơi xuống đất, đùi mềm đến cơ hồ không thể chống đỡ nổi trọng lượng của mình. Nhưng cô có lý do tin tưởng đồng đội đang cách mình không xa, Bây giờ nhiệm vụ chính của cô là tìm cách để bọn họ phát hiện ra mình. Xốc lại tinh thần, cô đứng lên lần nữa, phát hiện vạt áo bộ đồ bệnh nhân đã bão hòa, máu bắt đầu rơi xuống nền đất.
Hít sâu một hơi, dốc hết sức chuẩn bị bắt đầu đoạn lộ trình chạy trốn cuối cùng. Cô nghĩ mình biết đại khái những đồng đội sẽ trốn ở đâu. Sau đó cô cảm nhận được tại khúc quanh của tòa nhà có người đang đến gần.
Thật sự chỉ là cảm thấy, bởi vì người kia bước đi gần như không phát ra tiếng động. Cô cảnh giác dán chặt vào chân tường, một tay cầm súng lục, một tay khác kẹp ba con dao phẫu thuật. Một người, hẳn không có vấn đề gì, cô bắt đầu tính toán thực lực của đối phương.
Người đó rốt cuộc cũng vòng qua khúc quanh, xuất hiện trước mặt Lý Lộc, anh ta cũng áp sát chân tường hành động, sau đó hai người nhìn thấy sự đề phòng trong mắt nhau.
“Keith?” Lý Lộc trợn tròn mắt, ngạc nhiên nhìn người đàn ông vừa đến, lùi lại nửa bước. Mặt cô lúc xanh lúc trắng, lộ rõ sự mềm yếu ẩn sau vẻ mạnh mẽ bên ngoài.
Keith không phát hiện tâm tình lúng túng như bị bắt quả tang của Lý Lộc, vội vàng vọt tới trước mặt cô, đánh giá cô từ trên xuống dưới, sau đó tầm mắt ngừng lại ở vết thương đang chảy máu. Anh ta cũng không chần chừ quá lâu: “Trở về rồi hãy nói, chúng ta rời khỏi đây t