Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3053 lượt.
rước đã.” Tiếng nói rất nhỏ, giống như đang thầm thì với bản thân.
Lý Lộc còn chưa kịp phản đối đã bị anh ta bế lên.
“Vì đề cao hiệu suất làm việc để đạt mục đích, nếu để tôi tự đi, tốc độ sẽ nhanh hơn.”
“Cô im miệng trước đi, có ý kiến gì thì về nhà hẵng phát biểu.” Keith nói, anh ta đang tức giận, bắp thịt căng cứng lại.
“Không cho đi!” Trên lầu truyền tới tiếng hô dữ dằn. Lý Lộc biết đó là ai, nhưng trước mắt cô không có tâm tình để ý tới hắn, nếu như còn chút hơi sức, có lẽ cô sẽ không chút do dự tiêu diệt hắn. Keith cũng không rảnh để ý tới người trên lầu, hiện tại có chuyện quan trọng hơn phải làm, anh ta sải bước phóng về hướng khu rừng bên ngoài.
Brando giơ súng lên, đạn rơi phía trước Keith năm mét, hắn nằm trên bệ cửa sổ tầng bảy, kêu to thêm lần nữa: “Tôi bảo cô dừng lại! Cô có nghe thấy không!” Cả người hắn run rẩy, tức đến sắp nổi điên, không thể chịu được sự thật Lý Lộc vừa tỉnh lại đã rời khỏi hắn. Cũng không thể chịu được sự thật có người muốn dẫn cô đi.
“Muốn sống thì dừng lại cho tôi.” Hắn nói, “Nếu không tôi sẽ ngâm cô trong rượu cồn làm tiêu bản.”
Keith cảm thấy cơn tức giận ngùn ngụt bốc lên, đây không phải là hiện tượng tốt, tức giận sẽ khiến người ra đánh mất lý trí. Cho nên sư phụ luôn ưu ái anh có thể là vì tính khí anh rất tốt, ít khi nổi giận.
“Brad, cậu ở đâu? Giết hắn đi.” Nói xong cũng không quay đầu lại chạy nhanh về hướng bìa rừng.
“Hiểu rồi.” Brad trả lời đơn giản.
Quản gia Silva nghe giọng Brando lập tức chạy xuống tầng bảy liền nhìn thấy cảnh Brando như đang phát điên bắn liên tục xuống dưới lầu.
“ Thiếu gia Brando…” Quản gia không kịp suy nghĩ nhiều, bổ nhào về hướng hắn, chỉ trong gang tấc, cũng không biết từ nơi nào, một viên đạn lướt qua, bắn vào trên vách tường sau lưng, vang lên tiếng nổ mạnh hơi yếu. Sau đó vách tường nứt vỡ, tan thành bột phấn. – đó là một viên đạn đã qua cải tạo.
Nước trong hệ thống dập lửa càng không ngừng rơi xuống, nước lạnh như băng nhưng không có cách nào khiến người đang điên cuồng tỉnh táo lại. Mắt Brando đỏ ngầu, con ngươi màu xanh ngọc bích hằn lên tia máu, hắn đẩy quản gia ra, tiếp tục tìm Lý Lộc.
Hoàng hôn yên tĩnh
Silva túm lấy cổ hắn, hai chân ép tới, đè chặt Brando dưới người mình, dùng sức ấn hắn ngã xuống đất.
Brando vẫn không cam lòng kêu to: “Cô sẽ phải hối hận, tôi sẽ biến cô thành tiêu bản! Biến cô thành tiêu bản!”
“Xin ngài bình tĩnh.” Silva nói.
“Không, tôi điên rồi, tôi không muốn tỉnh táo!” Hắn kêu.
“Tao chờ ngày đó.” Silva giơ súng lục lên, bóp cò súng. Dương cũng không quay đầu lại, lắc mình tiến vào rừng cây.
Silva cúi đầu nhìn tay mình, một tay còn quấn sợi kim loại, bên kia nắm khẩu súng lục mới đoạt của Brando. Ông ta không nói gì, xoay người lại khiêng Brando lên, chỉ huy nhân viên trong tòa nhà nhanh chóng rút lui.
***
Carl đã không còn trẻ, anh ta vốn nên trở thành một người đàn ông ba mươi tuổi trầm ổn thành công. Chỉ là hoàn cảnh sinh tồn khác biệt đã tạo nên tính tình nóng nảy đặc trưng của anh ta. Có câu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, Carl cũng có những người bạn rất hợp ý, một trong số đó là thành viên của Pandora, Lý Lộc.
Một người học y, một người chế thuốc, sự liên quan về mặt học thuật khiến hai người càng thêm thân thiết. Kể từ khi Lý Lộc một mình mở phòng khám nam khoa, càng thường xuyên tiến hành nghiên cứu học thuật. Bọn họ cũng coi như những người cạnh tranh trong nghề, chỉ là một người ở bang New York, một người ở California, có muốn cạnh tranh cũng khó.
Một tuần trước, Carl nhận được tin triệu hồi. Nửa năm sống lang bạt bên ngoài khiến anh ta đen hơn rất nhiều, làn da trắng bệch sánh ngang Vampire đã có thể nhìn thấy sắc máu, trên mặt còn nổi mấy đốm mẩn ngứa, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến khí thế dạy dỗ người khác của anh ta. Khi trở lại bệnh viện tư nhân của mình ở bang New York, Carl nhìn thấy Lý Lộc ngáy khò khò trong phòng bệnh đặc biệt. Những chuyện đã xảy ra anh ta đã đọc trong tin nhắn, không cần lắm lời.
Anh già trung niên nhiệt huyết vén ga giường lên, bắt đầu lớn tiếng trách cứ: “Ai băng bó đây? Băng thành như vậy vết thương làm sao lành hả?”
Iris lau mồ hôi: “Nếu không băng bó anh không sợ vết thương sẽ nhiễm trùng ư?”
Carl quay đầu lại trừng Lý Lộc hồn nhiên chả biết gì – đương sự vẫn còn vô tư ngủ ngon lành – nghiêng đầu sang chỗ khác hung dữ khiển trách: “Cô ấy là ai? Cô ấy là loại người nào chẳng lẽ cậu không biết? Cô ấy vốn không phải người!” Vừa nói vừa cởi lớp băng. Còn giải thích: “Băng dày thế này, bên trong sẽ bị ẩm. Người ngoài hành tinh giống cô ấy, nếu như không băng lại thì loại vết thương này nửa ngày đã lành rồi.”
Lột hết lớp băng ra ngắm nghía, lại bắt đầu chỉ trích vết mổ quá lớn, lãng phí tài nguyên mà hiệu suất lại thấp, rốt cuộc là do tên lang băm nào ra tay. Loại lang băm này làm việc khẳng định rất ẩu tả, không biết có bỏ quên dụng cụ phẫu thuật trong ổ bụng bệnh nhân không lấy ra không.
Iris lau mồ hôi,