XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342834

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2834 lượt.

chỉ để trì hoãn thời gian, hả? Để cho người của các người xuống tay với cô ấy? Có thể tôi đã từng làm thế, nhưng tuyệt đối không để cho các người làm loạn dưới mí mắt tôi.”
Mary cảm thấy khó chịu, chữ “các người” từ trong miệng Brando thốt ra giống như giữa hai người bọn họ đã không tồn tại sự tin tưởng nào nữa.
Brando dùng sức đẩy Mary ra, ngón tay đã kéo khóa cửa. Mary lại chồm tới nhấn lên, cánh cửa vừa mới mở ra một chút đã đóng xầm lại.
“Mary!” Hắn kêu to.
“Rất xin lỗi, thiếu gia, bảo vệ ngài là nhiệm vụ quan trọng nhất của tôi. Hơn nữa tôi cũng có thể bảo đảm người tôi mang tới tuyệt đối sẽ không gây mâu thuẫn trước.” Mary kiên định nói.
Cô tin chắc có thể ngăn cản Brando ra khỏi căn phòng này, mặc dù bản thân cô cũng cũng cảm thấy ngạc nhiên với tình hình càng ngày càng nghiêm trọng hỗn loạn bên ngoài. Cô cũng muốn đi ra ngoài dò xét xem có gì xảy ra, nhưng đầu tiên vẫn phải bảo đảm Brando không thể hành động thiếu suy nghĩ. Từ nhỏ Brando đã được bảo vệ rất cẩn thận. Mary đi theo anh ta đã nhiều năm, biết tất cả mọi chuyện về Brando. Hắn có sở trường độc đáo về chế thuốc, nhưng đối mặt với xung đột thực tế thì chỉ có thể làm vật hy sinh nhỏ nhoi.
Trong khi bọn họ đang giằng co, tình thế đã không cho Brando do dự nữa. Cả tòa nhà đột nhiên chấn động, ngay sau đó liền nghe được tiếng nổ, chỉ không biết nơi nào đã xảy ra chuyện.
Brando ngẩng đầu nhìn chăm chú về hướng âm thanh truyền đén, ánh mắt sắc bén, giống như có thể xuyên qua trần nhà lên thẳng tầng trên cùng. Hắn quay đầu nhìn chằm chằm Mary: “Trên lầu bị cháy sao?”
Không cần Mary trả lời, chính hắn đã tin chắc phán đoán này. Thiết bị dập lửa trên lầu đang phun nước, Lý Lộc vẫn còn nằm ở tầng bảy, cô ấy rất nguy hiểm.
Không cần dài dòng với Mary nữa, dù cô ta là người đã nhìn hắn lớn lên.
Brando buông tay ra, không cố gắng kéo cửa nữa. Hắn buông tha tựa vào người Mary sau lưng nói: “Cô nói đúng, bên ngoài rất nguy hiểm, tôi ở lại đây tốt hơn.”
Mary vui mừng: “Ngài…”
Không đợi Mary nói xong, trên cánh tay đột nhiên đau xót, bị một cây kim lạnh như băng châm vào. Miệng cô ta há hốc không kịp khép lại, cả người cứng đờ té xuống đất.
“ Hợp chất Morphine… Hiệu quả không tệ.” Brando nói. Hắn cũng không thèm xác nhận Mary có còn sống hay không, nắm chắc hai khẩu súng tìm được trên người Mary, kéo cửa xông ra ngoài.
***
Lý Lộc cũng không biết đồng đội của cô đang ở ngay cạnh mình. Hy vọng là một thứ rất tuyệt vời, nó có thể để giúp người ta không tuyệt vọng trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, cho nên cô tin tưởng các đồng đội sẽ không bỏ rơi cô. Nhưng mỗi thành viên Pandora đều biết hi vọng không phải từ trên trời rơi xuống, được cứu viện chỉ là một loại may mắn như trúng số độc đắc. Gặp phải tình huống nguy hiểm thì thứ đáng tin cậy nhất vẫn luôn là quả đấm của mình.
Vết thương trên bụng bắt đầu đau nhức, động tác nhảy từ tầng bảy xuống đã làm toạc vết thương vừa phẫu thuật không lâu. Không phải cô không biết tình trạng của mình, chỉ là không thể không làm như vậy. Người đàn ông tóc bạc đó rất nguy hiểm, lúc đến gần hắn cô luôn cảm nhận được tính hiệu cảnh báo phát ra từ đại não. Cô tôn trọng trực giác được trui rèn qua những chiến dịch lớn nhỏ, ít nhất vào thời điểm hiện tại, cô sẽ không xung đột chính diện với nhân vật nguy hiểm đó.
Còn cách mặt đất bốn tầng, đôi tay nắm chặt một khẩu súng không biết tên tựa vào sau cây cột. Đạn không ngừng bắn vào cây cột sau lưng cô, có người đang gọi “Nộp vũ khí đầu hàng mau, nếu không giết không tha”.
Tâm tình của cô rất tệ, đầu hơi choáng váng, ánh đèn trong hành lang làm cô hoa mắt. Mới vừa rồi bị Bác sĩ John rút đi 800cc máu, mặc dù đã truyền về được một nữa, nhưng hôm nay vết thương bị hở, máu lại bắt đầu chảy ra, tác dụng phụ nhanh chóng lộ rõ.
Cô mở hộp đạn, bên trong chỉ còn năm viên. Trên đường đi cô cũng đổi súng nhiều lần nhưng rốt cuộc cũng hết đạn.
Kẻ địch đang đến gần, cô vòng tay bắn ra sau một phát. Một tiếng kêu đau vang lên. Cô dùng hết sức lực phóng tới hành lang trước mặt. Hai dãy phòng hai bên liên tục lướt qua tầm mắt, đột nhiên cô chú ý tới một căn phòng in ấn, sao chụp tài liệu.
Viên đạn thứ hai dùng để mở khóa cửa, cô chui vào. Những làn đạn vẫn gào thét bên tai, đúng là ngàn cân treo sợi tóc.
Trong phòng sao chụp chứa đầy tài liệu, còn có mấy cái bàn làm việc. Lý Lộc không kịp suy nghĩ nhiều, đẩy một cái bàn dài 1. 5m×1m chặn cửa phòng, bật đèn kiểm tra toàn bộ, tìm kiếm món đồ cô cần. Món đồ này cũng không quý hiếm gì, lúc cô vẫn còn ở đại học từng nghe một vị tiền bối nói về phòng in ấn, cô biết chắc chắn sẽ tìm được vì phàm là phòng in ấn đều có trang bị nó. Quả nhiên không bao lâu sau cô tìm được trong tủ sắt nguyên một hộp than phấn chuyên dụng*.
(*Than phấn: dùng trong công nghệ in laser và copy. Tuy có tên gọi như vậy nhưng thành phần chính không phải là than mà là nhựa cây và chất kết dính.)
Kẻ địch đã đuổi đến ngoài cửa phòng, dùng sức đập cửa, tiếng đạp cửa liên tục vang lên, bàn làm việc chặn cửa cũng dần