Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342857

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2857 lượt.

ô nhiễm, anh sẽ kết thúc tánh mạng của mình trước.
Anh căm hận chán ghét tất cả thứ có liên quan với ma túy, hai mươi bốn người trong Pandora đều là như vậy. Bọn họ giữ mình trong sạch, dẫu có chết cũng sẽ không dính vào vật phẩm tội ác này.
Chuyện xưa của Dương thật ra thì rất đơn giản, anh và người mẹ tóc đen sinh sống cùng nhau. Anh bị bạn học trong trường học vây xem, bị nói thành là “ông già nhỏ”, bởi vì anh từ nhỏ đã có màu tóc gần như bạc trắng, rõ ràng là mắt đen như người phương Đông, lại mang theo màu tóc của người phương Tây.
Mẹ lại rất vui mừng, nói đây là kỷ niệm mà cha để lại cho anh. Hôm nay hồi tưởng lại, Dương chỉ dùng cái từ “mềm yếu” chỉ phái nữ để khái quát.
Sau đó bọn họ di cư đến nước Mĩ, mẹ dẫn anh đến sum họp với cha.

Dương không ngủ được, anh từ trên giường bò dậy, kéo cửa phòng ngủ ra, phát hiện trong phòng khách đều tối. Z đã rời đi rồi, có lẽ là đi kiểm tra giác mạc mua được từ chợ đen.
Anh nghe được tiếng tim đập của mình, nghe được tiếng xe hơi gào thét mà qua trên đường phố xa xa, nhưng không nghe được âm thanh người sống.
Cuộc sống thật yên tĩnh.
Khi đèn treo bật lên, liền thấy được thiết kế huy hoàng giống như của một gia đình vô cùng giàu, song khi màn đêm buông xuống, chốt mở kéo lên, tất cả cảnh tượng đều chìm vào bóng tối, vì vậy chỉ có thể nghe được âm thanh của mình.
Chốt mở bị đè xuống vang lên một tiếng nhỏ.
Dương nhắm lại hai mắt, rất nhanh thích ứng độ sáng này, nơi này trừ anh ra không còn ai khác. Không có cha, không có mẹ, chỉ có một mình anh.






Ngoại truyện: Cuộc gặp vô tình của Dương và Lý (2)
Từng ngóc ngách trong phòng nháy mắt sáng ngời, anh cũng được chiếu rọi rất thoải mái. Nếu như anh có thể nhìn thấy gương, nhất định sẽ đập vỡ gương, trên mặt anh là vẻ mềm yếu mà mình quyết không muốn thấy, căn bản là mặt không còn chút máu.
Hay là quét dọn vệ sinh trước đi. Anh luôn nghĩ đến việc nhà mình từng bị kẻ nghiện thuốc dính vào, cảm giác dơ bẩn giống như mỡ chảy ra đó, thời thời khắc khắc làm lòng anh rối rắm, cảm giác đó như là bị vật bẩn dính chặt, sẽ kéo anh vào sự tuyệt vọng không cách nào khống chế.
Anh dùng sức lau bằng miếng chùi chén, quỳ gối bên ngoài bồn tắm, hai tay mang bao tay, để tránh cho mình bị ô nhiễm.
Ban đêm đã qua, sáng sớm rốt cuộc lại tới. Bầu trời màu xanh xám từ khe hở giữa các tòa nhà lộ ra, bắt đầu chậm rãi mở rộng từ phía đông.
Anh vẫn không được bất kỳ sự đáp lại nào, loại cảm giác này khiến anh phiền não, giống như mình thành bụi bặm trong suốt không là gì, không được người ta đặt trong mắt.
Chuyện này rất đáng sợ, không có gì đáng sợ hơn một kẻ nghiện thuốc, hơn nữa kẻ nghiện thuốc này còn không sợ anh.
Ở trong lòng Dương, người hít thuốc phiện giống như lửa mạnh trong rừng núi, bạn biết nó đáng sợ, bạn muốn né tránh sự tổn thương của nó, nhưng bạn không cách nào khống chế phạm vi của nó. Anh có thể dựa vào việc tổn thương kẻ nghiện thuốc để cho mình tràn đầy dũng khí, dù là dũng khí giả dối mặt ngoài cũng tốt.
Dũng khí tựa như một khí cầu, khi anh dùng lời nói dối lừa gạt mình, thì khí cầu sẽ càng lúc càng lớn, thành một con vật khổng lồ khiến người xem hoảng sợ.
Chỉ khi nào anh phát hiện mình không cách nào tổn thương bọn họ, thì khí cầu được bạo lực thổi phồng đó liền bị một châm đâm thủng, trừ ám ảnh không thể thoát khỏi, thì không còn gì khác còn dư lại.
***
Trời vừa sáng, Dương lại đứng ở trước đống rác lần nữa, nơi xa có xe đổ rác chạy tới đây chuyên chở rác thải tích lũy cả buổi tối. Cô gái này lại đang ngủ, không cách nào nói chuyện, không cách nào hành động.
“Cô rất khổ sở sao?”
Không trả lời.
“Vậy tại sao cô không chết đi?” Anh hỏi, mang theo ác ý.
Vẫn không trả lời.
Dương mất kiên trì, anh kéo người không nói chuyện trong đống rác, kéo về kho hàng ở dưới lòng đất trong nhà. Đường từ sân tới cửa có rất nhiều cục đá, cô bị đặt trên mặt đất, da tiếp xúc đến góc nhọn của mặt đất, dần dần bị mài ra từng vệt máu, từ bậc thang vào cửa đến căn phòng dưới đất, máu kéo ra một đường.
Dương không có chú ý tới, nếu như chú ý tới anh nhất định sẽ phát điên. Nhưng vào thời khắc này, anh chỉ muốn nhét cô vào bóng tối mà không ai thấy được.
Cô ta cư nhiên không chết, cũng không có tự tìm chết. Là vì cái gì chứ?
Dương ném cô trong góc tối, mình thì tìm xó góc khác xụi lơ trợt ngồi xuống. Nếu như anh biết ngày hôm qua đi ra ngoài sẽ gặp phải đồ chơi này, như vậy dù đánh chết anh cũng sẽ không đi vào cái ngõ đó. Chỉ một buổi tối ngắn ngủi, cảnh tượng đã bị cố ý quên lãng thật lâu lại nổi trên mặt nước như ác mộng.
… Mẹ dẫn anh ra nước ngoài định cư, là vì sống chung với cha của anh.
Cha quả nhiên giống mẹ miêu tả, có mái tóc cùng màu với anh, mềm mại mịn, màu trắng vàng nhàn nhạt, lóng lánh ánh vàng trắng dưới ánh mặt trời.
Cha biết được rất nhiều thứ, đã dẫn bọn họ đến công viên quốc gia xem suối phi, đi Disney xem phim không gian ba chiều, đi đến bờ biển, đi đế


Disneyland 1972 Love the old s