Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
là người không tệ, dù cho phạm sai lầm, sẽ biết sửa sai ngay lập tức. Mà quan trọng là cô chưa từng, cũng chẳng muốn cho anh cơ hội. Trần Tư Dao nói cô máu lạnh, giờ khắc này Tây Thuần cũng hiểu được bản thân thật sự là đồ máu lạnh vô tình.
Bởi lẽ cô không hề cảm động, thật sự không hề, dù cho Vương Hựu Địch luôn yên lặng làm hết thảy cho cô, cô cũng không mảy may thấy cảm động.
Coi như cô ích kỉ đi, cô thấy mình đâu hề yêu cầu anh làm gì cho cô, anh cảm thấy lần này đã làm việc có ích cho cô, nhưng ngược lại làm cô thấy mình mắc nợ, là mắc nợ chứ không phải biết ơn, còn cô lại không thích cảm giác mắc nợ người khác, bởi lẽ cô biết mình không có gì để hoàn trả cả.
Cái miệng nhỏ nhắn thì đang ăn cơm, còn đầu thì đang nghĩ lát nữa nên lựa lời nào để nói.
Xong cô lại thấy đâu cần phải thế, nhiều lời cũng vô ích, không bằng cứ thẳng thắn thoải mái hơn.
Cô dùng khăn lau miệng, nhìn về phía anh: “Bây giờ em rất ổn, cũng rất thích cuộc sống hiện nay. Bởi vậy em không muốn có bất kì điều gì ngoài ý muốn quấy nhiễu đến cuộc sống của em”.
Cô nói có chừng mực, mà Vương Hựu Địch thì lại ngẩn người, anh làm phiền cô ư?
Anh cười mỉa mai: “Có phải hiểu lầm gì rồi không?”
“Chuyện bên nhà xuất bản, cảm ơn anh. Nhưng em hi vọng anh đừng làm gì vì em nữa, thân phận của chúng ta hiện nay không còn thích hợp”. Cô nói tiếp: “Trình Nghi Bắc cũng chỉ là người đàn ông bình thường thế thôi, em nghĩ chẳng có ai, cũng chẳng có người đàn ông nào không để tâm việc người phụ nữ của mình nhận sự giúp đỡ của người đàn ông khác. Thế nên sau này anh không cần lo lắng cho em nữa đâu”.
Cứ xem cô là kẻ vô ơn đi.
Sắc mặt Vương Hựu Địch bế tắc, nhưng vẫn bắt được trọng điểm: “Em đang sợ Trình Nghi Bắc giận à?”
Cô trầm mặc.
Theo tính khí của anh, anh sẽ trực tiếp lật bàn thể hiện sự phẫn nộ của mình.
Dường như cô chưa từng thấy điều này trước đây.
Nhưng anh không làm gì cả, chỉ là bừng tỉnh nhìn cô: “Sau này không như vậy nữa, sẽ không quấy rầy em thêm chút nào nữa. Nhưng mà chúng là vẫn là bạn mà! Bạn bè giúp đỡ lẫn nhau là chuyện dĩ nhiên, không phải sao?”
Cổ họng cô căng cứng, không nói thành lời.
Sau đó Vương Hựu Địch chủ động xin đi giết giặc: đưa cô về nhà, nhưng cô từ chối.
Cô không biết cảm nhận lúc này của Vương Hựu Địch là gì, anh cảm thấy mình đã để vuột mất, nhưng vẫn còn cơ hội. Như thể anh thấy: tuy bây giờ Trình Nghi Bắc rất tốt với cô, nhưng ai biết được sau này thế nào, tương lai sẽ có chuyện gì xảy ra. Mà anh rất không hiền lành hi vọng, lúc đó cô và Trình Nghi Bắc gặp chuyện không may.
Trình Nghi Bắc liên tục tham dự mấy bữa tiệc, anh cảm giác mình cười nhiều đến nỗi mặt cứng ngắc, cười đến mệt mỏi.
Vừa thấy may mắn vì cuối cùng có được tự do sau khi bữa tiệc kết thúc, Lý Thiệu Nham lại không muốn anh sống yên gọi điện đến, bảo bạn bè lâu rồi chưa họp mặt, kì lắm, buộc anh nhất định phải đến tham dự buổi tụ hội của ‘Người trong nhà’.
Anh lái xe đến Bất Dạ Thành, giờ này mà tìm được một chỗ để đỗ xe quả là hơi khó.
Đỗ xe xong. Nhìn hàng loạt xe BMW hay Mercedes-Benz xếp thành hàng, lạnh nhạt đi qua, không biểu lộ gì hết.
Anh bước vào phòng bao, xem ra anh là người đến trễ nhất. Cố Trạch Bân với Mã Khải đang đấu rượu, càng đấu càng kinh khủng, còn Lý Thiệu Nham thì nằm xiêu vẹo trên sofa, chẳng biết đang nghĩ gì. Đỗ Trạch Nhiên vẫn bộ dáng ngồi tít trên cao, như thể bản thân chính là vua, cậu ta lớn hơn bọn anh hai tuổi, luôn coi bọn anh như những đứa trẻ không có sức công kích.
Lý Thiệu Nham cười rộ lên: “Này Đỗ thiếu cậu không biết đâu, gần đây Nghi Bắc đang yêu đương nha. Chắc không ai biết đâu, vợ cậu ấy quản nghiêm lắm! Cậu ấy uống rượu thì được rồi đó, nhưng về nhà thì…” Anh chỉ cười không nói.
Trình Nghi Bắc cũng cười rộ lên, mọi người đang xem kịch hay cũng nhìn Trình Nghi Bắc.
Lý Thiệu Nham rất nhanh tay đổi ly rượu kia, cũng là chất lỏng trong suốt óng ánh. Ngoài người uống ra có lẽ chẳng ai nhìn ra nó là gì. (ý là ngoài người uống thì không ai biết nó đã bị tráo nhé!)
Trình Nghi Bắc vừa định nói gì đó, Vương Hựu Địch chớp mắt: “Vậy không phải càng nên uống ư?”
Người ta sợ thế giới này êm đềm quá, muốn thiên hạ đại loạn mới chịu.
Trình Nghi Bắc nhìn lướt qua Vương Hựu Địch: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh”.
Thoạt nghe lời này đều nghĩ vì nể mặt Vương Hựu Địch nên mới uống, dĩ nhiên Đỗ Trạch Nhiên không hài lòng với kiểu này rồi.
Căn cứ vào gia thế, họ Trình và họ Đỗ tương đương nhau, còn bọn kia cùng lắm chỉ dám xem hổ đấu để bảo vệ an toàn bản thân mà thôi. Đỗ Trạch Nhiên căn bản không coi trọng bọn họ, chủ yếu là giải khuây cùng nhau thôi.
Đỗ Trạch Nhiên sa sầm mặt.
Trình Nghi Bắc cũng mượn cơ hội nói: “Nghe nói quan hệ của Đỗ thiếu và Uông bộ trưởng của Hòa Vang khá thân thiết, có phải hợp tác gì không?”
Hóa ra muốn dựa vào quan hệ, Đỗ Trạch Nhiên hừ lạnh một tiếng, tiếp tục bộ dáng vênh vang tự đắc: “Sao nào? Bọn tôi có giao tình nhiều năm”.
Cũng