Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

ải bây giờ rất ít người chịu hợp tác với Bắc Ích không? Tài chính của Bắc Ích bây giờ khó khăn lắm à? Nếu Trình Nghi Bắc không vượt qua ải này sẽ ra sao?”
“Dường như em rất quan tâm Trình Nghi Bắc.” Anh quan sát cô: “Hai người có quan hệ gì?”
“Không có quan hệ.”
“Không quan hệ mà người ích kỉ chỉ quan tâm người nhà như em lại hỏi nhiều vấn đề về cậu ta thế à? Quan hệ cũng chia ra nhiều loại, tỉ như quen biết hay bạn bè chẳng hạn, hoặc họ hàng xa.”
“Anh không thấy phiền à.” Cô nổi điên, lại phát hiện thái độ của mình thật là kì, hạ giọng: “Có phải Bắc Ích đang gặp khó khăn không.”
“Phải, rất nghiêm trọng.” Anh không nói gì thêm để thêm hoảng, chỉ là không nghiêm trọng vậy thôi, hay nói là không nghiêm trọng như trong suy nghĩ của bao người, “Em muốn giúp cậu ấy?”
“Tôi giúp được sao?” Cô im lặng.
“Em có thể cầu anh.” Anh cười sáng lạn.
Trần Tư Dao ghê tởm kiểu này của anh: “Sao anh không chết xa một chút.”






Trình Nghi Bắc tham sự buổi tiệc đến tận khuya cuối cùng cũng đến lúc bàn hợp đồng, hơn nữa hoàn thành buổi kí hợp đồng rất nhanh, việc này giúp mớ dây thần kinh cứ căng thẳng suốt thời gian qua cuối cùng cũng giãn ra. Anh ngồi trong phòng làm việc, dụi đôi mắt cay xè, xua tan mệt nhọc.
Anh đứng lên, đi đến trước cửa sổ lớn, dưới kia đã không còn nhìn rõ bóng người, chẳng biết sao cảm thấy an tĩnh.
Giờ phút này, lòng trống rỗng, chẳng suy nghĩ gì cũng chẳng có gì để nghĩ suy.
Nhiều khi anh thấy mình đúng là người vô vị. Không có nhiều ham muốn cũng chẳng thích thú điều chi. Lúc còn bé, khi những đứa trẻ cùng trang lứa khác tha hồ vui chơi nô đùa, thì anh lại ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập; Lên cấp hai, bạn bè ai cũng mê tít lao đầu vào chơi game, anh lại chẳng thích thú tẹo nào, nhiều người bạn của anh đến mãi sau này vẫn nức nở khen game đó là game thịnh hành nhất cả nước năm đó, ngày nào bọn họ cũng tiêu một đống tiền để chơi trong khi anh chẳng mảy may bị đầu độc. Đến trung học, không ít bạn bè nấn ná đến quán Saxophone (Vì khi thổi chúng trông rất bảnh), anh đến cả hứng thú cũng chẳng thấy. Có lẽ lý do anh không thể trở thành học trò ngoan là do yêu sớm, là học kì 1 hay học kì 2 năm lớp 11 thì bắt đầu ở bên Đỗ Trạch Vân? Anh đã không còn nhớ rõ.
Có vẻ anh thật chẳng có bất kì thích thú nào, bản thân cũng tự thấy mình vốn sinh ra đã nhạt nhẽo.
Anh quan sát cô một chút: “Mai anh đi mua váy hoa với em nhé.”
“Nếu vậy người vui mừng phải là em chứ? Mắc gì anh vui vẻ giúp em?”
“Sợ em vui mừng quá độ nên cố gắng chia sẻ giúp em.”

Tâm tình Trình Nghi Bắc quả thật không tệ, sáng sớm đã bắt cô dậy. Cô than cả buổi, đừng đi mua sắm nữa, có cửa hàng nào mở cửa sớm thế này đâu, đến sớm chi mắc công chờ nữa. Tiếc là tên này không biết xấu hổ, anh rất thẳng thắn tỏ vẻ không từ bỏ, kéo cô dậy tập thể dục cho bằng được.
Hóa ra anh định chạy bộ, Tây Thuần thì đi xung quanh hồ nhân tạo, sau đó rảnh rỗi sinh kiên nhẫn đếm số vòng anh chạy, tiếng cô đếm ngổn ngang trong gió. Sau đó ngây ngốc nhìn anh mỗi khi chạy ngang qua mình, thật rất muốn đưa chân ra gạt cho anh ngã sấp xuống, để anh làm trò cười cho thiên hạ, ý tưởng này có phải hơi quá không? =)))Làm thử đê…
Vòng cuối cùng, anh chạy về, lấy tay vò tóc tí mà cả cái đầu hệt như con nhím, cái này làm cô cười đau bụng.
Anh vừa đi vài bước đã quay đầu lại cười với cô, phán thêm câu: “Này chân ngắn, đi nhanh lên.”
Cô cúi đầu nhìn chân mình, ngắn chỗ nào, ngắn chỗ nào hả. Mắt có cận đâu mà sao thị lực kém thế.
Vô thức nhìn xuống chân anh, sao anh có thể lấy chính mình làm chuẩn hả.
Muốn đi chậm thật chậm, chậm thật chậm… mặt đất có kiến không không biết nhưng vạn lần đừng bò ra, cô giẫm ráng chịu.
Cuối cùng về nhà, nữ nấu cơm, nam tắm rửa, chia nhau ra làm.
Sau đó cùng nhau ra ngoài.
Không có cô gái nào không thích shopping, Tây Thuần cũng không ngoại lệ, gần đây Tây Thuần thích mặc váy hoa, nhất là váy hoa li ti. Nhưng mà cái người hôm qua tuyên bố dẫn cô đi mua váy hoa, đầu cứ lắc như trống lắc, rõ ràng trông rất đẹp mà, rõ ràng cô mặc lên càng đẹp hơn, đến nhân viên bán hàng cũng thấy rất đẹp, nhưng anh vẫn không hài lòng.
Cô lườm anh, dẫn cô đi cưỡi ngựa xem hoa chắc.
Chỉ là, khi Trình Nghi Bắc kéo cô qua quầy lễ phục, cô mới mơ mơ hồ hồ thấy không đúng.
“Muốn em dự tiệc rượu à?” Đã nhận ra ý đồ.
Anh gật đầu.
Cô nhíu mi: “Em nhất định phải đi mới được ư?”
“Không, nhưng anh mong em đi cùng.”
Vậy cô vẫn phải đi á?
Thôi được thôi được, cô thỏa hiệp.
Nhưng lễ phục bó sát người không che bụng được, cô đứng trước gương phụng phịu, nhìn anh cầu cứu. Anh quét mắt qua bụng cô, thật ra có gì đâu mà không dám gặp người khác, cô lo lắng thế làm gì?
Cuối cùng vẫn chọn một bộ lễ phục che khuất bụng, có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Anh tính tiền, nhíu mi nhìn cô: “Mang thai con anh mất mặt em lắm à?”
“Em chỉ sợ người khác cho rằng em dụ dỗ anh, vậy nên anh mới thỏa hiệp với em. Chuyện này ảnh hưởng xấu đế