Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.
của bạn, mang thai với bạn trai của bạn, bản thân có ngoan đâu, dựa vào cái gì mà giảng đạo với chị?”
“Hai chuyện đâu giống nhau?”
“Làm gì không giống?” Cô vốn không thấy gì khác: “Chị đây rất thích thấy em phạm phải sai lầm.” Nói xong ánh mắt còn nhìn bụng Tây Thuần thật lâu.
Tây Thuần vuốt bụng mình: “Con của em có mẹ thương cũng có cha thương.”
Trần Tư Dao bĩu môi: “Đừng mơ nữa, em tưởng Trình gia dễ vào lắm sao? Ngây thơ.”
“Tùy chị nghĩ! Dù sao con em sẽ được sinh ra trong một gia đình đầy đủ, em sẽ cho nó tất cả những điều tốt đẹp nhất.”
“Tỉnh dùm chị đi, đừng mơ nữa.” Quả thật Trần Tư Dao không muốn nói chuyện vô nghĩa với cô nữa: “Em làm gì chẳng phải tự em rõ nhất à? Không biết nói em sao nữa. Bữa cơm này em trả nhe, ai bảo em bắt chị về nhà chịu tội, chích máu trả là thảa đáng nhất.”
“Liên quan gì?” Tây Thuần hét lên. Đắt lắm đó.
“Chút tiền lẻ này em cũng giậm chân à, Trình Nghi Bắc không nuôi nổi em à? Chưa nói chuyện chị kiếm tiền cho em học đại học, chưa gì đã trở mặt rồi.”
“Lúc ấy chị nói với em chị kiếm được rất nhiều tiền, cùng bạn mở cửa hàng gì đó kiếm cũng kha khá, nếu không sao em xài tiền của chị chứ.”
“Xài cũng xài rồi, bày đặt lấy cớ, đáng khinh.”
Tây Thuần cắn môi: “AA, đừng hòng quỵt nợ.”
“Sao cũng được, chị đâu có mang tiền.” Trần Tư Dao tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Tây Thuần nhìn chị mình nửa ngày: “Vậy để chị lại làm con tin.” Nói xong còn cười rộ lên: “Em tin, Diệp tổng rất sẵn lòng đến chuộc chị về.”
Trần Tư Dao im lặng: “Chị đây thật sự không có mang tiền.”
“Thế còn thẻ?”
Tây Thuần lấy di động ra, không mang thì gọi cho ai đó đến chuộc.
Trần Tư Dao nghiến răng nghiến lợi: “Có.”
Bởi Trần Tư Dao quét thẻ nên trả hết ba ngàn rưỡi, vừa ra khỏi cửa đã giơ tay đòi tiền Tây Thuần: “Trả ba ngàn rưỡi đây.”
Tây Thuần đánh vào tay Trần Tư Dao: “Đừng hòng. Ba ngàn rưỡi có thể mua được năm mươi cây kem, ăn thêm chén chè lạnh, mua thạch trái cây, biết đâu mua được cả quả bóng thật bự…”
Trần Tư Dao chạy lên nắm chặt tay Tây Thuần: “Nói mau, muốn tiền hay muốn mạng.”
“Em muốn chị, chị dâng chị cho em đi!”
Trần Tư Dao buông cô ra: “Hay nhỉ? Không biết bổn tiểu thư là ai chắc.”
Ồn ào thêm chút nữa hai người lên hai xe khác nhau, chỉ là ánh mắt sau cùng Trần Tư Dao nhìn Tây Thuần rất có thâm ý.
Tây Thuần đi một chút đã xuống xe, một mình đi dạo ngắm phố, ngắm người.
Thật ra ít khi Tây Thuần có tâm tình thế này, không nghĩ gì cả, bình yên nhìn vào cuộc sống.
Bởi tâm tình không tệ nên nhìn gì cũng thấy đẹp, trên mặt tràn trề vui vẻ.
Cô thấy một ca sĩ đường phố, cho mười tệ, bởi ca từ của bài ca người đó hát làm cô vui hơn nữa, ca từ thế này: anh cười để cô gái của anh vui, anh kiếm tiền để mua hoa cho cô gái của anh.
Nhưng mà lòng tốt của cô cũng là thật, khi về nhà lại vì chuyện hoa mà xảy ra chuyện, trong ấn tượng của cô, đây là lần đầu tiên cô và Trình Nghi Bắc cãi nhau.
Nguyên nhân hai người chưa ai thấu hiểu, đúng hơn người chưa hiểu là Trình Nghi Bắc, còn người gây tranh cãi là Tây Thuần.
Khi Trình Nghi Bắc đi ngang cửa hàng hoa tình cờ thấy một chậu cây phong giả, cây thấp nhưng lá phong thì sum suê, trông y như cây thật, hơn nữa màu rất đẹp. Chỉ liếc thấy thôi Trình Nghi Bắc đã xuống xe ngay để mua chậu phong đó, muốn dùng chậu phong để trưng trong phòng, chắc hẳn Tây Thuần sẽ rất vui.
Nhưng anh không ngờ, mặt Tây Thuần sa sầm ngay khi thấy chậu phong: “Anh mua à?”
“Thế nào?”
Tây Thuần không nói không rằng chạy đến giựt chậu cây ném mạnh xuống, đúng hơn là hết chà lại đạp, bùn đất vung vẩy bẩn hết sàn nhà.
Anh ôm lấy cô: “Em sao thế?”
“Em ghét nó.” Ánh mắt cô sắc nhọn: “Anh mua nó về làm gì hả? Muốn chọc tức em à?”
Trình Nghi Bắc buông cô ra: “Em nói bậy bạ gì đó?”
Cô vẫn nhìn thẳng vào anh, vốn người ta sợ cô giận ảnh hưởng thân thể nên mới thỏa hiệp không nói gì cả, chỉ quăng lại cho cô một câu: “Tự mình dọn đi.”
Anh đi, đi vào thư phòng xử lí tài liệu, cô thì đứng đó, cứ đứng.
Đến tận khuya Trình Nghi Bắc mới bước ra khỏi thư phòng, đèn phòng khách vẫn sáng trưng, cảnh làm anh khó hiểu. Anh đảo mắt nhìn sàn nhà, có thể nói sạch như mới, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Ngộ thật, rõ ràng lúc nãy là cô gái này không nói lý trước nhưng giờ này anh lại không thấy phiền. Anh về phòng, bật công tắc bên cửa, giường rất ngăn nắp, chăn vẫn thẳng như trước lúc ra ngoài ban sáng, không hề bị mở ra.
Tay anh đặt ở vành cửa, vấu chặt, cô ấy không ở đây?
Cô ấy đi đâu?
Anh buộc phải thừa nhận, gần như cô không có bạn bè, hoặc có anh đi nữa cũng chẳng biết liên lạc thế nào. Bây giờ cô bỏ đi, anh vốn không có cách làm mình cảm thấy vui mừng hơn, như thể cô có thể đi bất kì lúc nào, không cần tạm biệt, chỉ cần cô thấy vui là được.
Phòng khác cũng không có động tĩnh gì, anh nhíu mày, bản thân nghĩ rất nhiều, cô cũng đâu phải loại người lòng dạ hẹp hòi.
Tiếng nức nở vẫn không ngừng, anh nghe như thể nó đang lên án mình,