Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
ng.”
“Thế hãy tưởng tượng mình đang nằm trong tủ lạnh đi.”
“Sẽ thành đá mất.”
“Bù lại không nóng nữa.”
“Nhưng lạnh lắm.”
Anh nhíu mày: “Mặc quần áo dày chút là ổn thôi.”
“Được.” Cô đồng ý: “Anh đi cùng em sẽ đỡ lạnh hơn. Vẫn là có anh mới có lợi.”
川… “Lợi chỗ nào?”
“Có người ngủ cùng em nè, mùa đông sẽ không lạnh lắm, cùng lắm mùa hè hơi nóng chút, nhưng có máy lạnh rồi…”
“Ồ, cảm ơn đã giúp anh biết mình có giá trị vĩ đại như thế.”
“Ha ha, không có chi.”⊙﹏⊙
Cứ em một câu, anh một câu như vậy cho đến khi tới giờ, sau đó xếp hàng chờ khám thai.
Tây Thuần đứng bên trong, nhìn những người chồng cứ dán mắt vào cửa kính, ai dám nói chồng không quan tâm chăm sóc vợ nữa.
Trình Nghi Bắc rất bình tĩnh ngồi bên kia hành lang, trong tay cầm tờ báo bị người ta vứt bỏ, hình như anh tìm được mục làm mình hứng thú, ngồi đọc chăm chú.
Tây Thuần đảo mắt liếc anh một cái, nhìn chồng người ta thật là xúc động, nhìn bộ dáng anh thấy thật thất bại.
Tính ra cô lại không hề ngại, thật sự không hề ngại anh.
Càng ngày Tây Thuần càng thích ngủ, không biết có phải ngủ càng nhiều con người càng vui vẻ không nhỉ. Trên thế giới này, nếu đứng thứ ba là hạnh phúc, thứ hai là ăn ngon, thì điều tuyệt vời nhất là được ngủ. Cảm giác mỗi khi thức dậy được ánh mặt trời chào đón thật khoan khoái, cô nằm nghiêng trên giường, hoàn toàn quên rằng mình đã ngủ ngược đầu. Nhớ rõ tối qua ngủ đầu kia mà, sao thức dậy lại thấy mình nằm đầu này, cô nhớ mình ngủ rất ngoan mà. ⊙﹏⊙
Cô lấy di động, mở nguồn, định coi giờ.
Nhưng lại bị năm mươi mấy cuộc gọi nhỡ trên màn hình dọa cho khiếp sợ, mà người gọi đến tất cả đều là Trần Tư Dao.
Cô lập tức đứng lên, vội gọi lại cho Trần Tư Dao. Hiếm khi Trần Tư Dao không nổi điên, chỉ quăng cho cô một địa chỉ nào đó, bảo cô đến nhanh nhanh. Trần Tư Dao, cái chị này! Tính tình đúng là không tốt lên nổi, nhất là không thể kiên nhẫn.
Không còn cách nào, Tây Thuần vội đến, cô không muốn lát nữa vì đến muộn mà bị mắng đâu.
Nhớ lần trước Trần Tư Dao đâu hề phát hiện, cô sờ bụng mình trong ảo não.
Trần Tư Dao bĩu môi, thì ra mang thai thật, cô vui sướng thấy người gặp họa: “Được lắm, để xem sau này bà ấy có còn không biết ngượng mà lấy em ra giáo huấn chị nữa không! Được lắm, đáng để ăn mừng.”
Tây Thuần không muốn để ý đến Trần Tư Dao nữa: “Tiểu Bảo thế nào rồi?”
Trần Tư Dao như cười như không, Tây Thuần không nhắc tới biết đâu cô cũng chả bực mình nữa: “Ăn được ngủ được, trắng trẻo mập mạp, có gì đâu mà lo lắng.”
Tây Thuần sửng sốt: “Hết bệnh rồi ư? Mà bệnh gì thế? Có đến bệnh viện kiểm tra không? Bệnh của trẻ nhỏ nên trị cho dứt điểm, đừng để lại mầm bệnh.”
Trần Tư Dao khinh bỉ liếc cô.
Tây Thuần hơi tức giận: “Em nói thật mà, chị đừng có bày ra cái mặt này. Nếu chị đã sinh nó ra thì phải chăm sóc nó thật tốt. Trẻ nhỏ vốn yếu ớt, chị đừng lúc nào cũng tùy tiện không để tâm, phải chuyên tâm chăm sóc chứ.”
Trần Tư Dao than: “Này, Tiểu Bảo có bệnh không chị đây không chắc lắm, nhưng chị biết người mẹ thân thương của em bắt chị đi gặp một ông chú bụng bự như quả dưa hấu đấy.”
Tây Thuần ngạc nhiên.
Hóa ra mẹ muốn lừa Trần Tư Dao về xem mắt, mấy năm nay Lý Tuệ Hiền vẫn luôn giúp Trần Tư Dao chăm sóc Tiểu Bảo chính là mong chị ấy có thể tìm được người chồng tốt. Nhưng mãi cũng chẳng thấy tin tức gì của Trần Tư Dao, Lý Tuệ Hiền bắt đầu lo lắng, nhờ bạn bè để ý tìm xem có ai hợp với Trần Tư Dao không. Trần Tư Dao có con, nên không thể yêu cầu quá cao, người làm mẹ cũng chỉ suy tính có bấy nhiêu thôi. Trần Tư Dao về biết dự tính của Lý Tuệ Hiền, xem mắt thì xem mắt, chê người ta không chừa chỗ nào. Về nhà tranh cãi một trận ầm ĩ với Lý Tuệ Hiền, dường như hai người không cùng tư tưởng, nhìn không vừa mắt nhau.
Tây Thuần nuốt nước bọt: “Ai bảo chị cứ một mình mãi, mẹ chỉ lo lắng cho chị thôi.”
“Cám ơn sự lo lắng của hai người, chân thành cảm ơn.” Trần Tư Dao cười rất thoải mái, đến tiếng cũng quái gỡ.
Cuối cùng đồ ăn cũng đến, Trần Tư Dao không hề khách sáo cầm đũa lên ăn.
Tây Thuần đành mặc cô: “Tiểu Bảo sao rồi?”
“Vẫn vậy đó.”
Tây Thuần nhíu mi: “Tiểu Bảo cần một người cha, không phải sao?”
Trần Tư Dao vẫn mãi lo chuyện ăn của mình, không để ý tới cô, Tây Thuần vẫn không ngừng nói: “Nó còn nhỏ, chị lại luôn vắng nhà, mỗi lần họp phụ huynh đều do bà ngoại đi, mỗi lần xảy ra chuyện cũng là bà ngoại đến. Nó còn quá nhỏ, nhìn bạn bè có cha mẹ đưa đưa đón đón nhất định trong lòng rất ngưỡng mộ. Nhất định nó rất khát khao một người cha, một người yêu thương nó. Chị không thể cứ ích kỉ vậy được, chị không có quyền vì ích kỉ của chị mà đoạt đi mái ấm gia đình của Tiểu Bảo, nó cần tình thương của cha.”
“Em nỏi nhảm gì mà nói hoài thế?” Trần Tư Dao thấy lạ: “Em giảng đạo mà không thấy có lỗi với mình à, em cũng nông nổi mà.”
Tây Thuần á khẩu.
Trần Tư Dao ăn tự giờ phảng phất đã tăng sức: “Đứa ngoan như em không phải cũng bắt chước người ta đi quyến rũ bạn trai